Một thanh niên mặc nho sam khác, toàn thân toát ra vẻ thư sinh, cười híp mắt nói: “Mấy cô nương ở Yên Chi quận là ta thích nhất. Còn chuyện đánh giặc ấy à, tuy không thích lắm, nhưng cũng chẳng sợ.”
Từ Phượng Niên mỉm cười cáo biệt bọn họ, dắt ngựa rời đi.
Trần Chính Ung liếc nhìn Trương Xuân Lâm đang thất thần như hồn du vạn dặm, khẽ hỏi: “Ai vậy? Hồi trước lúc gặp Liễu tiên tử ở Già Cổ Đài, cũng đâu thấy ngươi mất hồn mất vía đến thế.”
Trương Xuân Lâm cười đáp: “Sau này các ngươi sẽ biết.”
Ngay khi Từ Phượng Niên rời xa đám đông, phi thân lên ngựa phóng nhanh về phía bắc, trên đỉnh lầu cao xuất hiện một nữ tử không còn vận tử y như thường lệ.
