Từ Phượng Niên không nhanh không chậm đi trên đường núi, giang hồ vốn nhiều kỳ nhân quái khách, hắn cũng không quá mức bắt mắt. Bên cạnh hắn có một nữ tử yêu diễm cố ý khoác áo lông cáo trắng muốt vào cuối xuân, phía trước còn có một tráng hán đầu trọc kéo theo một thanh trảm mã đao khổng lồ lên núi. Chuyến lên núi này của Từ Phượng Niên, chủ yếu là để đề phòng Triệu Hoàng Sào xảo quyệt còn lưu lại hậu chiêu. Luồng hắc hồng lọt lưới kia cuối cùng đã rơi vào Khuyết Nguyệt lâu trên Đại Tuyết Bình. Tuy nói Triệu Hoàng Sào chắc chắn phải chết, khẳng định không thể tro tàn lại cháy, nhưng Từ Phượng Niên muốn cẩn thận, phải tự mình xác nhận nó đã hóa thành tro bụi. Hơn nữa, hắn còn muốn làm một cuộc mua bán với Hiên Viên Thanh Phong. Từ Phượng Niên liên tiếp trải qua hai trận chiến, Vương Tiên Chi thì khỏi phải nói, Triệu Hoàng Sào cũng là lục địa thần tiên, liên tục giết hai người, cũng khó trách Tiết Tiết Khí của Long Hổ sơn lại tưởng hắn là một quả hồng mềm. Từ Phượng Niên lúc này chỉ còn một phần thể phách của Cao Thụ Lộ, hồn phách thần ý lại càng tổn hại nặng nề. Cái trước đã không thể cầu lại, nhưng cái sau như ao cạn mùa hạn, chỉ cần ao còn đó, dù nhất thời không có nước, nhưng chỉ cần vài trận mưa, vẫn có hy vọng được lấp đầy. Đây cũng là tâm đắc độc đáo mà Từ Phượng Niên ngộ ra sau khi liên tiếp trải qua các ngụy cảnh. Nếu nói chân cảnh là một tờ giấy tuyên, thì ngụy cảnh chính là một tầng giấy tuyên bên dưới, cầm bút viết lên giấy, nét mực ăn sâu, cuối cùng sẽ để lại dấu vết trên tầng giấy thứ hai, có chút tương tự như thác bi. Từ Phượng Niên hiện tại, dù thương nặng vô cùng, nhưng sau khi thắng Vương Tiên Chi và chém giết Triệu Hoàng Sào, hắn đã vô tình ngưng tụ được một luồng tâm khí, đủ để xưng là khí thế ngút trời, và luồng khí ấy đang dẫn dắt Từ Phượng Niên tìm đến một nơi.
Bốn chữ "Phong sơn thoái khách" đột nhiên truyền ra từ Đại Tuyết Bình, nhanh chóng lan khắp Huy Sơn. Vô số võ lâm trung nhân nghe danh mà đến đều làu bàu chửi rủa đi xuống núi. Một số hào khách nữ hiệp đi được nửa đường cũng ngơ ngác chẳng hiểu đầu cua tai nheo ra sao, nhưng vẫn kiêng dè khí diễm của Huy Sơn Tử Y, bèn lũ lượt quay đầu rời đi. Ai nấy đều đoán rằng Huy Sơn đã xảy ra biến cố kinh thiên động địa gì.
Ban đầu, nhiều nhân sĩ giang hồ còn hy vọng có cao nhân nào đó có thể lật đổ Hiên Viên Thanh Phong khỏi bảo tọa minh chủ. Về sau, bọn họ lại thấy một nữ tử dù ngồi trên đầu cả giang hồ, nhưng đã có thủ đoạn lợi hại, lại còn có dung mạo tuyệt mỹ được đồn tụng, một thân áo tím khuynh đảo thiên hạ, dường như cũng không tệ, là một giai thoại đáng để bàn luận. Lâu dần, ngược lại bọn họ còn mong nàng có thể càng cao cao tại thượng hơn nữa, tốt nhất là trở thành thiên hạ đệ nhất nhân danh xứng với thực.
Trong mắt giới giang hồ Ly Dương vốn thông tin nhanh nhạy, Vương Tiên Chi đã rời khỏi Đông Hải Vũ Đế thành, gã thiên hạ đệ lục chỉ biết câu danh trục lợi kia chắc chắn phải chết, không cần nghi ngờ nửa điểm. Nhưng chuyện Vương lão quái phi thăng cũng là điều chắc như đinh đóng cột. Cả Ly Dương đều rõ, trọn một giáp tử qua, giang hồ chính là Vương Tiên Chi, Vương Tiên Chi chính là giang hồ. Còn giang hồ khi không có Vương Tiên Chi sẽ ra sao, không ai có thể tưởng tượng nổi đó sẽ là một khung cảnh mới mẻ đến nhường nào.
Vương Tiên Chi là thiên hạ đệ nhất không thể nghi ngờ, vì vậy giang hồ thuận theo lẽ trời, lấy việc hắn có rời khỏi nhân gian hay không làm một đường phân thủy.
