TRUYỆN FULL

[Dịch] Tuyết Trung Hãn Đao Hành

Chương 1469: Thiên nhân tương kiến (2)

Tiểu nha đầu khẽ dời tầm mắt, ra sức lắc đầu. Đổng Trác sớm tối bên nàng, há lại không rõ nàng đang nói dối, nhưng điều đó có hề gì đâu? Tiểu Mãn Võ không muốn nói, Đổng Trác cũng chẳng hỏi thêm, chỉ dùng ngón cái ấn vào chóp mũi, làm mặt heo chọc nàng cười. Tiểu nha đầu đưa tay gỡ ngón tay Đổng Trác xuống, giúp hắn xoa xoa mặt, nghiêm trang nói: “Đổng thúc thúc, các vị đại ca Ô Nha Lan Tử đều nói người đã làm quan lớn, không được phép làm trò nữa đâu.”

Đổng Trác cười nói: “Việc này có là gì, Đổng thúc thúc dù có ngày già đến mức không cưỡi nổi ngựa, không cầm nổi mâu, vẫn sẽ làm mặt quỷ với tiểu Mãn Võ thôi.”

Đào Mãn Võ nặn ra một nụ cười, liếc nhìn về phía xa, khẽ nói: “Đổng thúc thúc, ta muốn hát khúc ca dao kia, người có muốn nghe không?”

Đổng Trác cười ha hả, vác Đào Mãn Võ lên vai rộng của mình cho nàng ngồi. Tiểu cô nương cất tiếng hát vang: Cỏ xanh năm sau mọc, nhạn về rồi lại đi. Gió xuân năm nay thổi, công tử về hay không? Phiến đá xanh cỏ biếc, trên cầu đá xanh lang quân áo xanh, ngâm nga khúc Kim Lăng. Nữ nhi nhà ai cúi đầu cười? Lá vàng năm nay rụng, một năm rồi lại một năm. Gió thu năm sau nổi, nương tử còn ở đó không? Hoàng Hà vàng hoa vàng, trong thành Hoàng Hà thiếu nữ hoa vàng, vờn bướm vàng bay. Nam nhi nhà ai đao còn trong vỏ?

Đổng Trác trong lòng thở dài, tiểu Mãn Võ hẳn là đang nhớ về vị công tử mà nàng không phân rõ là ân nhân hay cừu nhân kia chăng?

Chương này chỉ có thể đọc trên ứng dụng di động

Để có trải nghiệm đọc truyện tốt nhất, vui lòng tải xuống ứng dụng của chúng tôi để tiếp tục đọc chương này cùng với nhiều tính năng độc quyền khác.

Tải ứng dụng ngay

Tải xuống trênApp Store
Tải xuống trênGoogle Play

* Ứng dụng miễn phí, không chứa quảng cáo

QR code

Quét mã QR để tải xuống ứng dụng

Trải nghiệm đọc truyện tốt nhất