Trong địa phận Bắc Lương, ai dám so bì sự ngông cuồng ngang ngược với đám tướng chủng có quân công thực thụ trong tay?
Hoàng Tiểu Khoái mặt không cảm xúc thúc bụng ngựa, con tuấn mã màu táo đỏ dưới thân y khẽ bước lên phía trước. Y rút Bắc Lương đao bên hông ra, dùng vỏ đao chỉ vào gã công tử mặc áo lông chồn dẫn đầu. Sắc mặt gã kia âm u bất định, cuối cùng cũng lấy hết can đảm chậm rãi thúc ngựa ra khỏi hàng, đang định tự báo gia môn, nói ra chức tạp hiệu tướng quân của cha mình, để tránh bị vị võ tướng ngoại địa mặc giáp hiệu úy này làm cho người nhà không nhận ra người nhà.
Hoàng Tiểu Khoái đã lạnh nhạt nói: “Lăng Châu tướng quân đã truyền lệnh cho khắp Lăng Châu lục quận, không cho phép năm ngựa trở lên tụ tập phi nhanh trên phố. Kẻ vi phạm, lần đầu sẽ bị áp giải vào hình phòng chịu năm mươi roi, tái phạm bất kể gia thế, phụ bối liên lụy, phạm lần thứ ba xử quyết tại chỗ!”
Gã công tử trong lòng chẳng cho là đúng, nhưng trước mắt có ba mạng người chết tại chỗ, lại thấy sau lưng vị hiệu úy này binh hùng ngựa mạnh, lục tục có kỵ binh kéo đến, không giống đội ngũ bình thường, chỉ đành ngoan ngoãn cười làm lành: “Thưa tướng quân, tiểu tử Cố Nhuận Đức hôm nay là lần đầu vi phạm, sẽ chủ động đến nha môn tự thú, mong tướng quân nguôi giận.”
Hoàng Tiểu Khoái dừng lại một chút, hỏi: “Ngươi tên Cố Nhuận Đức? Tẩy Võ tướng quân Cố Vân Thạch của Đông Phong quận là gì của ngươi?”
