TRUYỆN FULL

[Dịch] Tuyết Trung Hãn Đao Hành

Chương 1274: Gió âm mưa lạnh (2)

Quan trường Lăng Châu rối như tơ vò, trước cửa Lăng Châu tướng quân phủ vắng vẻ đìu hiu, rất hợp với cảnh tiết trời đông giá.

Một cỗ xe ngựa lặng lẽ rời khỏi Lăng Châu châu thành, thẳng hướng Hoàng Nam quận. Phu xe mặc một chiếc áo ngắn bằng da sói vàng, thân hình càng vạm vỡ lại càng trông có vẻ nghèo túng, e rằng không ai dám tin người này lại là Lăng châu phó tướng.

Trong xe ngựa, ngoài Từ Phượng Niên còn có tì nữ Hô Duyên Quan Âm. Mấy ngày nay Từ Phượng Niên đều thức trắng đêm để lật xem chi tiết lý lịch của quan lại Lăng Châu, dùng bút son khoanh vẽ rất nhiều, chẳng mấy để tâm đến nữ tử trẻ tuổi này, người mà nếu đến Bắc Lương sớm hơn thì mười phần có đến chín phần sẽ được ghi tên vào Yên Chi chính bình. Chuyến đi này, mãi đến lúc bước qua ngưỡng cửa, Từ Phượng Niên mới quyết định bảo Trịnh Phúc Lộc đi gọi nàng theo cùng ra khỏi thành. Chẳng biết có phải do không hợp thủy thổ không, Hô Duyên Quan Âm còn chẳng hoạt bát, tràn đầy sức sống bằng lúc bị vây trong khốn cảnh trên thảo nguyên, thần sắc ảm đạm, không còn vẻ linh động thuở ban đầu. Từ Phượng Niên nghĩ, sau khi trở về Lăng Châu, có cơ hội sẽ đưa nàng đến một nơi an ổn tĩnh lặng, còn hơn là ốm yếu bệnh tật trong nhà cao cửa rộng rồi dần dần lụi tàn. Có một vài nữ tử, không phải cứ nắm chặt trong tay mới là thật sự trân trọng, ngược lại còn là phí của trời. Vốn dĩ nếu Hô Duyên Quan Âm thích nghi được với Bắc Lương, Từ Phượng Niên tự nhiên không ngại nuôi bên người, có ăn hay không không quan trọng, chỉ cần nhìn thuận mắt, dưỡng mắt cũng tốt. Chuyến đi xe này Từ Phượng Niên cũng không hề nhàn rỗi, trong tay hắn là một tập hồ sơ về thân thế lai lịch của mấy vị quan viên chủ chốt ở Hoàng Nam quận. Những chữ tiểu khải tú khí chi chít này đều là tâm huyết mà đám nha hoàn hạng hai ở Ngô Đồng viện đã thức trắng đêm chỉnh lý ra, nét chữ nào của Lục Nghệ, nét nào của Hoàng Qua, Từ Phượng Niên sớm tối chung đụng với họ nhiều năm, liếc mắt là có thể nhận ra.

Từ Phượng Niên xoa xoa ấn đường, đặt tập giấy xuống, hình dung lại một lượt trong đầu, rồi vén rèm xe lên, luồng khí lạnh lẽo đặc trưng của đất Bắc Lương ập vào mặt. Từ Phượng Niên rất lâu không hạ rèm xuống. Hô Duyên Quan Âm ra khỏi thành rồi thì có chút buồn ngủ, co người ngồi ở góc xe không chống lại được cơn buồn ngủ, khẽ gật gù, bị gió thổi qua, đột nhiên tỉnh táo, lén nhìn gương mặt nghiêng của hắn, cắn cắn đôi môi mỏng manh, tươi mọng như sắp ứa máu, khiến người ta lầm tưởng rằng chỉ cần nàng hơi dùng sức một chút là sẽ cắn ra mấy giọt máu tươi.

Từ Phượng Niên thấy nàng có vẻ không chịu được gió lạnh, bèn nhanh chóng hạ rèm xuống, cười ôn hòa nói: “Tối qua không ngủ được, ta đi lang thang trong phủ như một bóng ma, thấy bên cửa sổ phòng ngươi có đặt một chậu phượng tiên hoa, rõ ràng đã qua mùa hoa rồi, sao lại có thể nở hoa vào lúc trời đông giá rét thế này?”

Chương này chỉ có thể đọc trên ứng dụng di động

Để có trải nghiệm đọc truyện tốt nhất, vui lòng tải xuống ứng dụng của chúng tôi để tiếp tục đọc chương này cùng với nhiều tính năng độc quyền khác.

Tải ứng dụng ngay

Tải xuống trênApp Store
Tải xuống trênGoogle Play

* Ứng dụng miễn phí, không chứa quảng cáo

QR code

Quét mã QR để tải xuống ứng dụng

Trải nghiệm đọc truyện tốt nhất