Từ Phượng Niên hỏi: “Triệu Chú, năm đó sao ngươi lại thành ăn mày? Ta nhớ lúc đó mấy vị long tử long tôn tuy sống những ngày nơm nớp lo sợ, nhưng ít ra cũng không lo cơm áo.”
Triệu Chú ném bình rượu rỗng vào hồ, xoa xoa má, cười tủm tỉm nói: “Một lời khó nói hết. Dù sao thì bây giờ mấy đệ đệ của ta chắc chắn đều thầm nghĩ, năm đó sao đại ca ta không chết đói ở Đan Đồng quan.”
Mỗi nhà mỗi cảnh, hễ nhắc đến là vừa khó nói lại vừa đau lòng.
Lâm Hồng Viên đứng ở xa, như trút được gánh nặng, đã là người quen cũ của thế tử điện hạ, mấu chốt là người có mắt đều có thể nhìn ra đó là tình bạn thật sự bền chặt, không phải qua loa giả tạo, vậy thì việc dạy hay không dạy cho gã họ Từ kia chiêu thác bi bí truyền đời đời của Long Cung cũng không còn quan trọng nữa, không cần lo sau này bị người ta nắm được điểm yếu. Chỉ là Lâm Hồng Viên lại có chút thất vọng, xem ra cả đời này đừng hòng thu phục được gã họ Từ kia nữa.
Từ Phượng Niên quay đầu nhìn kẻ không ở yên Nam Cương tác oai tác phúc này: “Ngươi rảnh rỗi quá hay sao mà đến làm phu kiệu cho Lâm Hồng Viên?”
