Từ Phượng Niên chỉ vào kiếm khách áo xanh đang dắt ngựa đi giữa phố, cười nói: “Nếu không đoán sai, hẳn là Tống Niệm Khanh của Đông Việt Kiếm Trì.”
Lạc Dương bình thản nói: “Thì sao?”
Từ Phượng Niên sợ nàng không coi vào đâu, xem thường hảo hán giang hồ thiên hạ, bèn kiên nhẫn mỉm cười giải thích: “Lão này không phải là kiếm khách hám danh đâu, chỉ huyền cảnh giới trên phương diện kiếm thuật của lão thực chất hơn chỉ huyền của đám đạo sĩ rất nhiều, là một trong những kiếm đạo đại tông sư có số má của Ly Dương. Hơn nữa Tống Niệm Khanh thuật đạo tương hợp, tinh thông nghĩa lý tam giáo, không phải là kẻ vũ phu chỉ biết dùng sức mạnh, đánh nhau chắc chắn rất khó đối phó. Không tính những lần tỉ thí lén lút, sau khi Tống Niệm Khanh tuổi còn trẻ đã trở thành gia chủ Kiếm Trì, trong hơn nửa giáp qua, số lần ra tay được biết đến là mười chín lần, mỗi lần đều đổi kiếm đổi chiêu. Trong đó có một lần mang theo mười hai thanh kiếm đến Võ Đế thành tỉ thí với Vương Tiên Chi, dĩ nhiên là không thắng, nhưng nghe nói trận đó đánh rất long trời lở đất. Giang hồ ngày nay, Võ Đang Vương Tiểu Bình, Long Hổ sơn Tề Tiên Hiệp và Ngô gia kiếm quán Ngô Lục Đỉnh, ba người họ so với lão e rằng tạm thời vẫn kém hơn một bậc, ngươi đừng coi thường. Lần này lão tiền bối đó một hơi mang theo đủ mười bốn thanh kiếm, nhìn là biết muốn liều cái mạng già rồi. Sau khi thua Vương Tiên Chi năm đó, mấy năm nay lão bế quan tiềm tu, cảnh giới chắc chắn đã tăng lên không ít, ngươi để tâm một chút, đừng xem người ta là hạng mèo hoang chó dại.”
Kết quả Lạc Dương một câu đã chặn họng Từ Phượng Niên: “So được với Đặng Thái A sao?”
Chu bào âm vật tâm ý tương thông đang lượn lờ gần đó, tai mắt Từ Phượng Niên vô cùng sáng suốt, không hiểu vì sao lại không cảm nhận được sự tồn tại của Liễu Hao Sư. Lẽ nào lão chó già nhà họ Triệu này cho rằng một Tống Niệm Khanh là đủ để giết mình rồi sao?
