Nữ tử nghiến răng nghiến lợi nói: “Ngươi rốt cuộc là ai?! Tại sao lại biết nhiều bí mật của Long Cung như vậy!”
Từ Phượng Niên buông năm ngón tay ra, cười mà không nói. Nữ tử quả có mấy phần sát phạt quyết đoán, lớn tiếng nói với bên ngoài rèm che: “Tiếp tục đi!”
Nữ tử đang định nhân cơ hội giáng cho người trẻ tuổi tóc bạc một chiêu chỉ huyền bí thuật, bỗng không hề có dấu hiệu nào mà phun ra một ngụm máu tươi, thì ra đã bị một thanh phi kiếm xuyên qua người. Phi kiếm màu xanh biếc như đang kể công, lượn vòng trở về giữa những ngón tay của chủ nhân. Từ Phượng Niên châm chọc nói: “Vẫn chưa từ bỏ ý định sao?”
Nữ tử vươn lưỡi liếm vết máu, nuốt xuống cùng với nước bọt, ánh mắt lạnh như băng, giọng điệu quyến rũ nói: “Thật là một tay Ngô gia kiếm trủng ngự kiếm thuật.”
Từ Phượng Niên chỉ vào mái đầu bạc của mình, cười nói: “Dựa vào cái này, cùng với trận náo động ở Thái An thành, thật ra ngươi đã đoán ra thân phận của ta rồi, chỉ là không dám nói ra miệng? Sợ ta giết người diệt khẩu?”
