Từ Phượng Niên cũng không định giả câm giả điếc mãi cho đến Khoái Tuyết Sơn Trang, cười nói: “Ta chưa từng nghe qua lời răn đời của tổ sư gia Long Cung, nhưng lại nghe nói Long Cung có một món trọng khí, tên là Hắc Hoa Vân Long Văn hương lô, ngụ ý giang sơn Nam Đường vững bền mãi mãi. Vách ngoài có những đốm nhỏ màu đen tím ngưng tụ, một khi cho hương bánh vào đốt lên, khói sương bốc lên sẽ hiện ra cảnh tượng chín con rồng bay ra từ biển.”
Nữ tử kia nghe vậy cười một tiếng, dung mạo bình thường không quá nổi bật, ngược lại càng làm tôn lên khí chất cổ điển xuất chúng của nàng, dịu dàng nói: “Từ công tử quả nhiên xuất thân quan lại, sĩ tộc bình thường làm sao biết được món trọng khí này của Nam Đường.”
Từ Phượng Niên chỉ cười cho qua, hỏi: “Chuyến này Long Cung muốn tranh giành chức võ lâm minh chủ sao?”
Nữ tử hỏi ngược lại: “Công tử cho rằng Long Cung có đủ tư cách để tranh bá giang hồ không?”
Từ Phượng Niên xua tay tự giễu: “Nào dám múa rìu qua mắt thợ.”
