Lão chưởng quỹ liếc mắt nhìn Đoạn Thuần An đang mơ màng, rồi cất tiếng cười sảng khoái: “Công tử học hành có phương pháp, kiến thức uyên bác, thật khiến lão già này nửa thân đã chôn dưới hoàng thổ cũng phải không phục không được, hậu sinh khả úy.”
Hoàng Thường vẫn luôn chú ý vẻ mặt của chưởng quỹ, thấy cái liếc mắt ấy của lão, trong lòng kinh hãi, vội vàng cứu vãn tình thế, ôn tồn nói với Ninh Tông và Đoạn Thuần An: “Ninh huynh đệ, ngươi dẫn Đoạn đại hiệp ra cửa xem động tĩnh bên ngoài thế nào.”
Ninh Tông toát mồ hôi lạnh, như được đại xá, đứng dậy níu lấy cánh tay Đoạn Thuần An rồi gắng sức lôi ra cửa.
Trên người lão chưởng quỹ không còn chút dáng vẻ con buôn nào nữa, lão cười nhạt nói: “Xin hỏi một câu mạo muội, công tử tò mò về lão hủ, lão hủ cũng tò mò về những gì công tử vừa nói, rằng công tử quen thuộc cả với Triệu Câu của Ly Dương và Chu Võng của Bắc Mãng. Con cháu thế gia tầm thường không thể có được tư cách này.”
Hoàng Thường, người sắp vào triều làm kinh quan, đột nhiên xen vào: “Hoàng mỗ hôm nay chỉ lợi dụng uống rượu, ngày sau cũng chỉ nói chuyện uống rượu. Nếu hai vị tin được, ta sẽ tiếp tục ngồi đây uống chực, nếu không tin được…”
