Vài ngày sau, Vương gia đã đưa Vương Mộc Mộc rời đi, gửi gắm cho một hộ nông dân ở vùng sơn cước.
Đương nhiên, Vương gia không hề có ý hãm hại nàng. Nguyên nhân là do đôi vợ chồng nông dân kia vốn có sức khỏe yếu kém, thọ mệnh chỉ còn lại hơn mười năm.
Thêm vào đó, cũng vì lý do sức khỏe nên họ không có con cái nối dõi. Sự xuất hiện của Vương Mộc Mộc ngược lại sẽ trở thành niềm hy vọng sống, mang đến cho họ vô vàn sự an ủi.
Hơn nữa, Vương gia còn để lại rất nhiều tiền bạc trên người Vương Mộc Mộc, đủ để đôi vợ chồng nọ sống một cuộc đời sung túc.
Cùng lúc đó, trong thôn cũng xuất hiện hai người đàn ông trung niên. Bọn họ dựng hai căn nhà tranh trên sườn đồi ở đầu thôn rồi định cư tại đó.
