“Tiền bối, sao lại như vậy?”
Vương Ư Việt không nhịn được hỏi, hắn thật sự nghĩ mãi không ra, một thiên tài sinh ra đã mang theo dị tượng, vậy mà lại phải mang đi cho người khác, bảo hắn làm sao nỡ chứ.
Hứa Ninh quay sang nhìn Vương Ư Việt, đột nhiên nói: “Nó không có linh căn!”
Hứa Ninh không hề nói bừa, người mang thần phẩm khí vận quả thật không có linh căn, giống như Hàn Mặc Ngữ vậy. Chỉ khi được tiếp xúc với lĩnh vực sở trường của bản thân thì họ mới có thể phát huy ra thiên phú kinh khủng.
Đó cũng là con đường sống duy nhất của đứa bé, mà lúc này Hứa Ninh cũng không rõ đứa bé này của Vương gia rốt cuộc có sở trường gì.
