Thẩm lão khá có ý kiến với Kiều lão.
Vốn dĩ Lương Duy Thạch đang làm rất tốt ở Cát Hưng, nếu không phải Kiều Bất Thành nhiều chuyện, thì hắn vốn chẳng bị điều sang huyện Quang Hoa.
Dĩ nhiên, sự thật đã chứng minh, vàng đi đâu cũng sáng. Tiểu Thạch Đầu ở huyện Quang Hoa vẫn làm việc cực kỳ ra trò.
Kiều lão đã quen từ lâu với kiểu nói chuyện của Thẩm lão, bèn điềm nhiên đáp: “Không phải tôi chê ông, nhưng ngần này tuổi rồi mà tính vẫn nóng thế. Tôi chỉ hỏi chuyện của Tiểu Thạch Đầu thôi, ông cần gì phải nói kháy như vậy?”
Thẩm lão liếc lão một cái, đáp đầy khó chịu: “Thôi đi. Tình hình của Tiểu Thạch Đầu, chẳng lẽ ông không biết? Tiểu Tú Nghi nhà ông không phải đang ở bên đó sao? Còn hỏi tôi làm gì?”
