Tiêu lão gật đầu. Ông tin báo cáo của Lương Học Quang không hề né nặng tìm nhẹ, cũng không cố tình giấu bớt mức độ nghiêm trọng của thiên tai. Không chỉ vì con người và bản lĩnh chính trị của Lương Học Quang đủ để tin tưởng, mà còn vì những lời ông nói cũng khớp với tình hình mà ông đã nắm được.
Từ sau khi thiên tai xảy ra, dù người bên cạnh vì lo cho sức khỏe của ông nên cố tình ém tin bên Tây Nam lại, ông vẫn lần ra được chút dấu hiệu từ báo chí và tin tức.
Sau khi hỏi rõ tình hình, ông sốt ruột như lửa đốt, ăn không vào, tinh thần cũng càng lúc càng kém.
Thẩm Khánh Công và Kiều Bất Thành còn đặc biệt đến tận nhà an ủi ông, nói rằng phía Tây Nam đã chuẩn bị phòng tai từ trước. Sau khi thiên tai xảy ra, lực lượng cứu viện của tỉnh, thành phố và các địa phương cũng lập tức tiến vào vùng thiên tai để triển khai cứu hộ.
Ban đầu ông còn tưởng đây chỉ là lời trấn an của hai người bạn già, nhưng Thẩm Khánh Công lại nói như đinh đóng cột, còn cố ý gọi cháu gái Thẩm Tình Lam tới làm chứng.
