Lý Chính Đường cảm ơn rối rít, vác túi gạo bột mì, bưng thau cháo rồi đi mất. Hắn cũng đói cồn cào, dọc đường cố nhịn không uống cháo, bưng thẳng đến chỗ em họ là Lý Chính Đình.
Lý Chính Đình thật ra vẫn luôn dõi mắt nhìn bên này, thấy Lý Chính Đường vác hai túi gạo mì, còn bưng cả một thau cháo thì mừng quýnh lên:
“Anh, anh ấy cho nhiều thế cơ à?”
“Ừ, người đó tốt thật!”
“Sao lại thành hai túi? Không bỏ chung vào một túi à?” Lý Chính Đình cứ tưởng cả hai túi đều là bột ngô.
