Trưa về nhà ăn cơm, chiều đến cả nhà ba người đi giúp nhà họ Cố thu hoạch nốt chỗ hướng dương lấy dầu. Nhà Cố Bác Viễn chỉ có bốn mẫu đất, một nửa trồng ngô, một nửa trồng hướng dương lấy dầu. Cố Bác Viễn cộng thêm bốn người nhà họ Lý, làm chưa tới hai tiếng đã xong việc.
"Các cụ nói cấm có sai, đúng là đông người sức lớn." Cố Bác Viễn cảm thán, "Chứ để tôi tự làm, kiểu gì cũng phải bôi ra mất hai ngày."
"Rõ ràng, đông người dễ làm việc, ít người dễ chia phần ăn mà." Lý Kiến Quốc cười bảo, "Cái nào cũng có cái lợi riêng."
Lý Long thầm nghĩ, bây giờ mọi người tuyệt đối không thể tưởng tượng nổi đâu. Bốn mươi năm nữa đừng nói tới chuyện đông người dễ làm việc, lúc đó một hợp tác xã rộng mấy nghìn mẫu đất cũng chỉ cần vài người là lo liệu xong xuôi hết. Tất nhiên, bây giờ có nói ra thì mọi người cũng chẳng tin.
Tối đến gió thổi hiu hiu, cả nhà ngồi dưới mái hiên ăn dưa hấu. Khẩu súng đất sét của Lý Cường bị thằng bé lỡ tay bẻ gãy mất, Lý Long liền bảo nó đi tìm quyển vở bài tập cũ của Lý Quyên, xé giấy ra gấp cho một khẩu súng Mauser C96.
