Khi chiếc túi vải đen rơi vào tay Cố Uyên, không khí trong quán dường như mới bắt đầu lưu thông trở lại.
Sự tĩnh lặng chết chóc, đông cứng khi nãy bị phá vỡ bởi cảm giác kỳ lạ khi một giao dịch vừa hoàn tất.
Tám gã Thái Quan Tượng cao lớn không lập tức hành động.
Dù không có trí tuệ, chỉ là sự cụ thể hóa của quy tắc đến từ Quy Khư, nhưng đối với Cố Uyên – chủ nợ đã nhận "Tiền mua đường" – chúng vẫn giữ một sự kính sợ máy móc.
Chúng đang đợi, đợi màn bàn giao cuối cùng.
