Tiếng kèn đám ma ấy không hề chói tai.
Nó chẳng phải khúc nhạc đón dâu rộn ràng, cũng không phải điệu ai oán khóc tang.
Đó là một tiết tấu trầm đục, mỗi nốt nhạc đều kéo dài lê thê.
Tiếng kèn càng đến gần, nhiệt độ trong quán càng tụt nhanh xuống điểm đóng băng.
Ông chủ Vương vừa rồi còn hùng hổ định ra tay, giờ chỉ thấy cây búa sắt nặng vài chục cân trong tay bỗng nặng tựa ngàn cân, cổ tay mỏi nhừ.
