“Ái chà, trai đẹp, đúng là đời người đi đâu cũng gặp lại nhau nhỉ.”
Tuy giọng bắt chước chẳng chuẩn chút nào, nhưng âm sắc lại quen thuộc và hay một cách bất ngờ, thậm chí cuối câu còn phảng phất chút Ngô Nùng nhuyễn ngữ.
Lạc Bắc hơi ngạc nhiên. Vừa quay đầu lại, hắn đã bắt gặp ngay đôi mắt sáng rực, thấp thoáng ý cười của Kỷ Nhược Hi. Cô gái láu lỉnh như hồ ly ấy đang nhìn hắn chăm chú, đôi mắt long lanh rực sáng.
Người nào đó ngày thường lúc nào cũng tự nhận mình là “thanh thủy xuất phù dung”, vậy mà vì tiệc sinh nhật của bạn, hiếm hoi lắm mới chịu trang điểm nhẹ.
Mái tóc dài suôn mềm rủ xuống bờ vai cô gái, bên ngoài là chiếc áo voan mỏng màu vàng ngỗng, thấp thoáng lộ ra áo hai dây trắng tinh bên trong, càng tôn lên bờ vai thanh mảnh và xương quai xanh thanh tú. Kết hợp với chân váy ôm màu tối và đôi sandal cao gót buộc dây đơn giản, cả người cô trông càng mảnh mai, nhẹ nhàng như chim én.
Là Kỷ Nhược Hi. Cô đang nghiêng đầu nhìn hắn, khóe môi cong lên một nụ cười ung dung đầy ý trêu chọc.
“Trùng hợp thật.” Lạc Bắc gật đầu. “Tiệc sinh nhật bạn cậu cũng tổ chức ở đây à?”
Sáng nay lúc học bù, Kỷ Nhược Hi còn mè nheo xin nghỉ, đòi miễn luôn bài tập về nhà hôm nay vì phải đi dự sinh nhật Hứa Mạt.
Lạc Bắc cũng chẳng nghĩ nhiều, tiện tay cho nghỉ, nào ngờ lại gặp cô đúng ở đây.
Kỷ Nhược Hi không trả lời, chỉ nhìn Lạc Bắc từ trên xuống dưới. Đôi mắt to Kazilan của cô rõ ràng đang lóe lên vẻ hóng hớt, rồi hỏi ngược lại: “Thầy Lạc, chỉ là tiệc tốt nghiệp thôi mà, thầy ăn diện thế làm gì?”
Cô ghé lại gần hơn, hạ giọng xuống, nụ cười càng lúc càng ranh mãnh. “Khai thật đi, có phải trong lớp thầy có em nào xinh xắn lắm không, nên trước lúc tốt nghiệp thầy định đi tỏ tình? Nếu thầy tỏ tình thật, em cũng phải đi quan sát học hỏi mới được...”
“Nói linh tinh gì đấy?” Lạc Bắc cúi đầu nhìn lại mình. Chỉ là áo sơ mi tay ngắn màu đen với quần jean, bình thường hết mức. “Bộ này chẳng phải giống hệt hôm trước tôi đến nhà cậu dạy sao? Hôm đó sao cậu không nói?”
“Được rồi được rồi, coi như hôm trước em quên khen thầy vậy, lần sau bù lại.” Kỷ Nhược Hi cố tình thở dài thật lớn, rồi lại tò mò hỏi, “Bên thầy sắp tan tiệc rồi à?”
“Chắc còn phải uống lâu đấy.” Nghĩ đến cảnh đám người kia náo nhiệt ép rượu nhau, Lạc Bắc lắc đầu.
“Thế lát nữa em qua tìm thầy chơi nhé.” Mắt Kỷ Nhược Hi sáng lên.
“Cậu không đi ăn với bạn à?”
“Em đi cùng Mạt tỷ. Bọn em đến sớm nên gần ăn xong rồi, lát nữa bọn họ còn đi KTV.” Kỷ Nhược Hi đáp, giọng đầy vẻ chán chường. “Em không muốn đi. Qua tìm thầy chơi không được à?”
Nói rồi cô nhìn Lạc Bắc, giọng điệu chợt đổi, nụ cười càng rạng rỡ hơn:
“Người ta nói mà, mỹ thực mỹ khí bất như mỹ nhân như ngọc. Có thầy Lạc ngồi bên cạnh, nhìn thôi cũng đã bắt cơm rồi, dù em vừa ăn no xong vẫn có thể cố nhét thêm hai bát nữa...”
Cô còn định ba hoa thêm mấy câu, nhưng một tiếng cười khẽ bỗng vang lên, cắt ngang lời cô:
“A Hi, tao bảo mày đi vệ sinh, sao lâu thế... Hóa ra là trốn ở đây tán tỉnh trai đẹp à.”
Lạc Bắc nhìn theo hướng phát ra âm thanh, thấy một cô gái có gương mặt ngọt ngào. Hắn có chút ấn tượng, hôm phỏng vấn sau kỳ thi đại học và cả lần ở ngoài cửa hàng tiện lợi đều từng gặp qua. Chắc đây chính là cô bạn thân Hứa Mạt mà Kỷ Nhược Hi từng nhắc đến.Cô mặc một chiếc váy dạ hội màu be điểm hoa nhí, cả người toát lên vẻ dịu dàng, thanh nhã.
Hứa Mạt thân mật khoác tay Kỷ Nhược Hi, ngước lên nhìn Lạc Bắc, giọng ôn hòa: “Đây là thầy Lạc đúng không? Em hay nghe A Hi nhắc đến thầy lắm.”
“Hôm nay Mạt tỷ là nhân vật chính đấy.” Kỷ Nhược Hi dựa vào cô bạn thân, cười tít mắt nói.
“Chúc mừng sinh nhật.” Lạc Bắc không biết nên ứng xử với bạn thân của học trò mình thế nào. Nhiệt tình quá cũng không ổn, mà lạnh nhạt quá cũng kỳ, nên hắn chỉ đành nghiêm túc chúc một câu.
“Cảm ơn. Lát nữa bọn em sang KTV bên cạnh hát. Thầy có muốn qua chơi cùng không? Đông người cho vui.” Hứa Mạt lịch sự mời.
Lạc Bắc biết cô chỉ khách sáo thôi nên cũng không coi là thật, hàn huyên thêm vài câu rồi xin phép quay về bàn.
Hứa Mạt vẫn giữ nụ cười nơi khóe môi, nhìn theo bóng lưng Lạc Bắc, thỉnh thoảng lại ghé sát tai Kỷ Nhược Hi nói nhỏ gì đó, đổi lại là một trận véo véo đấm đấm của cô bạn: “...Đã bảo cậu đừng có nói linh tinh nữa mà!”
Lạc Bắc vừa về chỗ ngồi, cầm đĩa lên định lấy thêm đồ ăn thì đã thấy Kỷ Nhược Hi hớn hở chạy tới. Cũng không biết nhân viên ở đây làm sao lại cho cô nàng này lọt vào.
“Thầy Lạc, em nói thầy nghe, món này ngon lắm, còn cả món này nữa...” Cô ra dáng khách quen, giới thiệu cực kỳ thành thạo.
“Ối chà, Lạc Bắc, bạn gái cậu à? Khá đấy nhé! Sao lén lút dắt tới mà không giới thiệu với mọi người, ngồi xuống ăn cùng luôn đi?” Lão Đường tinh mắt nhìn thấy ngay, lập tức cười toe toét.
“Thôi thôi, đây là học sinh tôi dạy gia sư.” Lạc Bắc lắc đầu.
“Vãi, hỏi cô cậu xem còn mối gia sư nào nữa không?” Ánh mắt Lão Đường dừng trên mặt Kỷ Nhược Hi một lúc, rõ ràng là ngẩn người, phải một hồi lâu mới hoàn hồn. Lão huých khuỷu tay vào Lạc Bắc, trêu hắn: “Việc kiểu này, bảo tôi trả ngược lương tôi cũng chịu.”
“Cậu nghĩ đơn giản quá rồi, người với người khác nhau lắm. Tôi cũng đi dạy gia sư đây, mà có thấy thiếu nữ xinh đẹp nào đâu, toàn gặp một thằng nhóc tăng động đang tuổi nổi loạn, nói kiểu gì cũng không nghe, mệt muốn chết.” Một nam sinh khác cùng lớp bưng đĩa mì xào đi ngang qua Lão Đường, tiện tay dội cho lão một gáo nước lạnh, thuận tiện đập luôn giấc mộng đẹp của Tam Tạng đại sư.
Lão Đường thở dài thườn thượt, cũng lười phân biệt lời Lạc Bắc thật giả bao nhiêu, trực tiếp mặc định Kỷ Nhược Hi là bạn gái hắn.
Thấy bàn Lạc Bắc không còn chỗ trống, Lão Đường chủ động đổi chỗ với hắn, để anh em và cô em gái được ngồi cạnh nhau. Sau đó lão chạy sang bên Phùng Đình Hiên chơi đoán mã.
Mấy chuyện tác hợp cho bạn bè yêu đương thế này, xưa nay Lão Đường luôn là người nhiệt tình nhất.
“Cảm ơn anh ạ.” Kỷ Nhược Hi vội ngoan ngoãn cảm ơn.
Câu này làm Lão Đường vui ra mặt, nghiêm túc sửa lại: “Tôi với Lạc Bắc thân nhau lắm, cứ gọi tôi là Đường ca là được.”
Nói xong còn liên tục nháy mắt ra hiệu với Lạc Bắc: Khá lắm thằng nhóc, bình thường im im thế mà hóa ra lại thích kiểu này... Cái dáng vẻ hớn ha hớn hở đó khiến Lạc Bắc nhìn mà đau hết cả răng.
Vốn bàn bọn họ đang ăn uống nói cười rôm rả, tiểu hồ ly này vừa tới, mười người thì phải tám người âm thầm liếc cô.
Còn Tiêu Vi Vi, người lẽ ra đã bay sang Tây Ban Nha từ giữa tháng bảy, lại hiếm hoi xuất hiện trong buổi liên hoan.
Chỉ là lúc này cô lại im lặng lạ thường, ngoan ngoãn ngồi cùng đám bạn, chỉ thỉnh thoảng mới lén đưa mắt nhìn về phía một người nào đó.Lão Đường vừa đổi chỗ, Kỷ Nhược Hi lập tức danh chính ngôn thuận ngồi vào ghế trống bên cạnh Lạc Bắc, vừa hay ngồi sát Tiêu Vi Vi.
Nhìn cô gái xinh nổi bật ấy tỏ ra thân thiết với Lạc Bắc, trong lòng Tiêu Vi Vi bỗng dâng lên một cảm giác rất khó tả.
Dù cô đã sớm quyết định buông đoạn đơn phương không có kết quả ấy... nhưng với “bạn gái mới” của người mình từng thầm thích, cô vẫn cực kỳ tò mò.
Hắn với Bạch Chỉ... chẳng lẽ không phải...
Ôm đầy tò mò, Tiêu Vi Vi không nhịn được mà nhỏ giọng bắt chuyện với Kỷ Nhược Hi: “Món này ngon lắm, em cũng thử đi?”
Kỷ Nhược Hi cười ngọt ngào, lập tức chuyển sang chế độ ngoan ngoãn: “Cảm ơn chị ạ.”
Cô nàng này đúng là quá giỏi ngụy trang. Chỉ cần cô muốn tỏ ra ngoan ngoãn, thì tuyệt đối có thể lừa được tất cả mọi người.
Lão Đường tranh thủ lúc Kỷ Nhược Hi đang nói chuyện với Tiêu Vi Vi, kéo phắt Lạc Bắc sang một bên, hạ giọng, trên mặt viết rõ mồn một ba chữ “mau kể đi”:
“Này Lão Bắc, cô này là em gái cậu, Bạch nữ thần lần trước cũng là em gái cậu... Rốt cuộc cậu có bao nhiêu em gái tốt thế?”
Lạc Bắc bực mình lườm lão một cái, chẳng buồn giải thích. Tiệc tốt nghiệp không dẫn người nhà theo, đúng là cái lệ ngầm ai cũng hiểu. Nhưng Kỷ Nhược Hi có phải hắn dẫn tới đâu, rõ ràng là tự cô chui vào đấy chứ... Dù đến giờ hắn vẫn không hiểu nổi cô nàng này qua mặt nhân viên phục vụ kiểu gì.
Nhưng trong tình huống này, hắn có mọc thêm mấy cái miệng cũng không giải thích nổi.
Thế nên thôi, lười giải thích luôn.
Vốn ở trong lớp, Lạc Bắc là kiểu khá kín tiếng. Nhưng từ lúc điểm thi đại học có rồi, hắn muốn kín tiếng cũng khó. Giờ Kỷ Nhược Hi lại còn cố tình chạy tới tìm hắn, càng khiến cả bàn, thậm chí cả phòng chú ý hơn. Đám bạn cùng lớp vừa nói cười, vừa hữu ý hay vô tình liếc trộm hai người.
Ai nấy đều hiểu trong lòng. Tiệc tốt nghiệp, ngoài mấy cặp yêu nhau ngay trong lớp ra, thì dù có đang yêu người ngoài cũng ngầm hiểu là không dẫn tới. Giờ nhìn cách Lạc Bắc và cô gái này ở cạnh nhau, rõ ràng là tình cờ gặp nhau. Còn quan hệ giữa hai người đã đến mức nào... ai mà biết được?
Nhưng bầu không khí này cũng đủ mờ ám rồi. Dù chưa hẳn là người yêu, thì chắc chắn cũng hơn bạn bè bình thường — rất nhiều người khi lén nhìn tiểu hồ ly mắt sáng môi cười này, đều không nhịn được mà nghĩ vậy.