TRUYỆN FULL

[Dịch] Thiên Phú Hệ Nam Thần

Chương 19 Thiên phú cấp Đại sư

Sáng ngày 6 tháng 6 năm 2024, 7 giờ 56 phút, thoạt nhìn chỉ là một mốc thời gian hết sức bình thường.

Mốc thời gian này chỉ có ý nghĩa với một người.

Làm xong đề thi thử cuối cùng, Lạc Bắc đặt bút xuống. Từ giờ, hắn không cần cày đề nữa.

【Kinh nghiệm của "Người cày đề" đã đầy!】

【Thiên phú "Người cày đề" đã thăng cấp! Cấp độ hiện tại: Lv3 (Đại sư).】

【Mở khóa kỹ năng cấp Đại sư: Lạc bút như thần. "Đọc vạn quyển sách, hạ bút như có thần", kỹ năng làm bài thi của bạn đã đạt đến mức lô hỏa thuần thanh, toàn bộ kiến thức bạn nắm được sẽ được thể hiện hoàn hảo trên bài thi với hiệu quả 300%.】

【Do sở hữu thiên phú cấp Đại sư, bạn nhận được 1 tầng tăng tốc kinh nghiệm. Khi rèn luyện các thiên phú nghề nghiệp khác, sẽ nhận thêm 20% kinh nghiệm.】

【Bạn đã đáp ứng điều kiện mở khóa nghề nghiệp cấp cao của "Người cày đề" là "Học giả". Khi thời cơ và hoàn cảnh phù hợp, nó sẽ tự động được kích hoạt.】

Khoảnh khắc này.

Đề bài, đáp án, ký hiệu... trong mắt Lạc Bắc như sống dậy. Thứ hắn nhìn thấy không còn chỉ là chữ nghĩa và ký hiệu đơn thuần nữa. Sau những hàm số phức tạp là các đường cong biến hóa khôn lường. Nền tảng của hình học cuối cùng cũng hóa thành từng phương trình mô tả —— hắn đã có được Trực giác số hình.

Không chỉ vậy.

Hắn có thể nhìn ra ý đồ ẩn sau mỗi câu hỏi của người ra đề. Hắn có thể thấy rõ câu này đang kiểm tra những điểm kiến thức nào. Hắn thậm chí còn nhìn ra từng cái bẫy trong đề, cùng với con đường ngắn nhất dẫn đến đáp án chính xác.

Lạc Bắc chậm rãi đứng dậy, đi tới bên cửa sổ rồi đẩy cửa ra. Gió sớm mát lạnh, mang theo mùi cỏ non và đất ẩm, ập thẳng vào mặt hắn.

Ngay lúc này, hắn lại tìm được cảm giác thỏa mãn tột độ khi ở trong Thế giới Roguelike, từng bước rèn một nghề từ con số không lên đến cấp cao nhất...

Đúng 8 giờ, chuông vào lớp vang lên.

Là ngày cuối cùng trước kỳ Thi đại học, theo thông lệ, Việt Thành Nhất Trung không sắp xếp tự học tập trung, học sinh lớp 12 có thể tự do bố trí thời gian để điều chỉnh trạng thái lần cuối. Nhưng lúc này, phòng học lớp 12-1 vẫn kín chỗ như thường.

Khi thầy dạy Toán Lữ Bỉnh Xuân ôm giáo án bước vào lớp, định dạy buổi học cuối cùng này, đồng thời động viên học sinh thêm một chút, cảnh tượng trước mắt khiến lão đứng sững.

Chiếc bảng đen vốn kín đặc công thức đã được lau sạch tinh. Ngay chính giữa là những dòng cảm ơn viết bằng phấn màu, kín mít cả bảng:

“Thầy Lữ vất vả rồi! Cảm ơn thầy!”

“Bỉnh Xuân ca, bọn em sẽ nhớ thầy!”

“Lữ lão đại đẹp trai nhất, thầy là giáo viên Toán đỉnh nhất mà em từng gặp!”

Dưới bục giảng, chẳng biết ai là người khởi xướng, cả lớp đồng loạt đứng phắt dậy, tiếng vỗ tay rào rào lập tức lấp đầy cả phòng học.

Hốc mắt Lữ Bỉnh Xuân đỏ lên ngay tức khắc. Lão dạy học bao năm, tiễn hết lứa này đến lứa khác, nhưng mỗi lần đối diện với tấm lòng chân thành của đám học trò, sự xúc động trong lòng lão vẫn chưa bao giờ vơi đi.

“Mấy đứa này...” Lão nghẹn giọng định nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn không nói nên lời.

Lão Lữ hít hít mũi, chỉnh lại cảm xúc, rồi cất giọng sang sảng hơn ngày thường, lại bắt đầu nhắc học sinh những điều cần chú ý trong phòng thi mà lão đã càm ràm không biết bao nhiêu lần trước đó: nào là bút chì 2B phải gọt vuông, nào là phiếu trả lời tuyệt đối không được gấp, nào là cầm đề lên phải kiểm tra ngay xem có thiếu trang hay không...Dường như chỉ có như thế, những kỳ vọng tha thiết trong lòng lão mới có chỗ để gửi gắm, những giọt nước mắt chực rơi nơi khóe mắt mới có thể cố nén lại.

Cuối cùng, lão nhìn những gương mặt trẻ tuổi phía dưới, khẽ nói: “Hôm nay, thầy sẽ ở phòng nghỉ ngoài hành lang. Bạn nào có gì chưa rõ thì cứ đến tìm thầy bất cứ lúc nào. Thầy luôn ở đó.”

Nói xong, Lão Lữ giơ tay vẫy vẫy với cả lớp, không nói thêm gì nữa, rồi bước nhanh ra khỏi phòng học.

Lén đi lau nước mắt.

Ngay sau đó, cô chủ nhiệm Vệ Lan Anh cũng đi vào. Cô không giàu cảm xúc như Lão Lữ, vẫn nghiêm mặt, vẫn nhanh gọn dứt khoát, trên tay cầm một xấp thẻ dự thi, bắt đầu phát lần lượt cho học sinh.

“Nghe cho kỹ đây! Sáng mai phải đến sớm trước nửa tiếng! Nhất Trung của chúng ta chính là điểm thi, không phải đi đâu xa, nên đứa nào cũng cấm đến muộn!”

“Căn cước, thẻ dự thi, đồ dùng thi, cái nào được mang, cái nào không được mang, nhớ cho rõ vào! Đứa nào dám mang điện thoại vào phòng thi thì đừng trách tôi không nhắc trước hậu quả!”

Cả lớp lập tức rối cả lên.

Trong lớp học, sau mấy lượt giáo viên bộ môn thay nhau “động viên trước trận”, đám học sinh đều bắt đầu thấy phấn khích, xao động. Có người nhỏ giọng bàn kế hoạch đi chơi sau thi, có người lưu luyến kéo bạn bè chụp ảnh, đương nhiên cũng có vài “trụ cột vững vàng” vẫn ngồi im như tượng, lật xem sổ ghi lỗi.

Lộ Hành Chu lạnh nhạt nhìn đám bạn học đang ồn ào. Vui buồn của con người vốn chẳng bao giờ giống nhau, lúc này hắn không hề phấn khích, cũng chẳng thấy xúc động, trong lòng chỉ có đầy ham muốn thắng thua.

Hắn vô thức liếc về phía cuối lớp, muốn xem Lạc Bắc có còn ngồi đó “làm màu” cày đề nữa không.

Kết quả, chỗ đó lại trống không. Ngay cả bóng Lạc Bắc cũng chẳng thấy đâu.

Vẻ giễu cợt trong mắt Lộ Hành Chu càng đậm hơn.

Hừ, cái gọi là “vua cày” cũng chỉ đến thế thôi. Tới thời khắc cuối cùng, rốt cuộc vẫn bồn chồn nóng ruột, không ngồi yên nổi chứ gì?

Hắn đâu có biết, bây giờ Lạc Bắc đã không cần phải cày đề nữa rồi.

Ở cửa sau lớp học, một bóng người lén lén lút lút thò đầu vào ngó nghiêng, là Lâm Thịnh.

Kể từ sau khi “màn tỏ tình thế kỷ” kết thúc trong ê chề, hắn vẫn luôn ủ rũ, thi thoảng lại kiếm cớ trốn học, đi tụ tập quẩy với bạn bè để xoa dịu trái tim tan nát.

Hôm nay là lần hiếm hoi trong suốt một tháng qua hắn xuất hiện ở trường.

Đương nhiên, hắn có đến hay không cũng chẳng ảnh hưởng gì đến con đường vào đại học của cậu ấm họ Lâm. Ông bố lắm tiền của hắn từ lâu đã dùng tiền thật bạc thật đập ra cho con trai mình một con đường thênh thang vào đại học nước ngoài.

Dù sao thì thư mời nhập học mua bằng tiền cũng chẳng có gì mất mặt.

Mục đích chính hắn tới hôm nay vẫn là muốn gặp Tiêu Vi Vi thêm một lần nữa. Dạo này, cô vẫn luôn cố tình tránh mặt hắn.

Lâm Thịnh nghe nói, vừa thi đại học xong, Tiêu Vi Vi sẽ nhanh chóng bay sang Tây Ban Nha. Dù đã nhận thẻ người tốt, hắn vẫn chưa chịu chết tâm, vẫn muốn tìm thêm cơ hội để giãi bày lòng mình.

Chỉ tiếc là ánh mắt hắn quét quanh lớp mấy vòng, vẫn không tìm thấy bóng hình khiến hắn ngày đêm nhung nhớ.

Bởi vì lúc này, cô gái hắn đem lòng thương nhớ đang đi trên con đường rợp bóng cây trong sân trường cùng một người khác.

Ánh nắng xuyên qua từng tầng lá cây, rải xuống mặt đất những đốm sáng vụn vặt. Tiếng bước chân của hai người nối tiếp nhau vang lên trên con đường đầy lá rụng.Là Tiêu Vi Vi chủ động hẹn Lạc Bắc ra ngoài.

Cô nói, trước khi rời khỏi nơi này, cô muốn nói chuyện với hắn thêm một lúc.

Lạc Bắc đúng là không có ý nghĩ yêu đương gì với cô, nhưng nếu chỉ là bạn cùng lớp gặp nhau trước lúc chia tay để ôn lại chuyện cũ thì hắn cũng không thấy phiền.

Hai người im lặng đi một đoạn.

Cuối cùng, vẫn là Tiêu Vi Vi lên tiếng trước. Giọng cô rất khẽ, nhưng lại vô cùng thản nhiên:

“Lạc Bắc, có một chuyện... trước khi đi, tôi muốn tự mình nói với cậu.”

Lạc Bắc nhìn cô, im lặng chờ cô nói tiếp.

“Tôi... thật ra là có thích cậu.” Cô nói thẳng ra, ánh mắt trong trẻo nhìn hắn, không né tránh, “Có lẽ... còn sớm hơn cả lúc tôi tự nhận ra điều đó. Nhưng tôi biết, chắc cậu sẽ không bao giờ thích tôi.”

Cuối cùng cô vẫn nói ra câu ấy. Trong giọng nói không có oán trách, cũng không có gì không cam lòng, chỉ có sự bình thản sau khi đã buông xuống.

Bước chân Lạc Bắc khựng lại một chút, hắn quay đầu nhìn cô. Ánh mắt cô gái ấy nghiêm túc đến lạ.

Cô ngẩng đầu, nhìn những vệt sáng lọt qua kẽ lá: “Nhưng thế là đủ rồi. Trước khi rời đi, có thể đường hoàng nói ra tâm sự này vẫn tốt hơn là cứ giữ trong lòng rồi tiếc nuối cả đời.”

Nói xong, cô quay sang, đôi mắt sáng không chớp nhìn Lạc Bắc, như muốn khắc thật sâu dáng vẻ của hắn vào trong đầu.

“Cậu không cần đáp lại tôi đâu. Tôi biết, tôi biết hết mà.” Thấy Lạc Bắc muốn nói lại thôi, Tiêu Vi Vi khẽ nói.

Cô biết Lạc Bắc nhất định sẽ định nói gì đó để an ủi mình, nhưng kiểu dịu dàng ấy, cô không muốn nghe.

Nghe rồi, cô sẽ lại tiếp tục nghĩ ngợi, nên không muốn nghe.

Đúng lúc đó, điện thoại trong túi Lạc Bắc bỗng rung khẽ. Hắn nhíu mày, định tắt cuộc gọi đến không đúng lúc này.

Nhưng Tiêu Vi Vi lại ra hiệu bảo hắn nghe đi. Do dự một chút, Lạc Bắc vẫn nhận máy.

Là Bạch Chỉ. Giọng cô nhẹ nhàng, dịu dàng truyền qua ống nghe: “A Bắc, lát nữa cậu hết tiết rồi đúng không? Muộn chút tôi mang cơm trưa qua cho cậu nhé, đợi tôi ở chỗ cũ?”

“Ừ, được.” Lạc Bắc gật đầu.

“Thế lát gặp.” Điện thoại cúp máy.

Lạc Bắc cất điện thoại đi, lúc này mới để ý Tiêu Vi Vi ở đối diện vẫn đang lặng lẽ nhìn mình.

“Thanh mai trúc mã của cậu à?” Cô nhàn nhạt hỏi, nghe không rõ trong giọng có cảm xúc gì.

Lạc Bắc gật đầu.

Tiêu Vi Vi cười cười, nụ cười rất thản nhiên. Đã nói ra lòng mình, đã buông được tâm sự, cô gái sắp bay tới một vùng đất xa lạ kia lẽ ra không còn điều gì vương bận nữa rồi...

...chắc là vậy?

“Mà này, Lạc Bắc. Có đôi khi... những lời tỏ tình con gái không nói ra thật ra đều giấu trong hết lần này đến lần khác ở bên một người.” Nhìn đôi mắt sâu thẫm như mực của hắn, cô cũng không hiểu sao mình lại nhất thời buột miệng nói ra câu đó.

“Nhưng câu này... không phải tôi đang nói mình đâu nhé.”

Nói xong, cô nở với Lạc Bắc một nụ cười rạng rỡ, trong veo không vướng chút tạp niệm.

“Được rồi, tôi nói hết rồi. Ngày mai, thi cố lên!”

Cô vẫy tay, xoay người rời đi, cố để lại cho Lạc Bắc một bóng lưng thật thoải mái, thật dứt khoát.