Sáng hôm sau, trước cổng Đại hầu phủ, quản gia Triệu Trụ vừa tiễn một vị khách thì thấy một cỗ xe bò đi tới, dừng ngay trước cửa.
Một nam tử từ trên xe nhảy xuống, thấy Triệu Trụ đứng ở cổng bèn lập tức tiến lên hành lễ: "Triệu quản gia."
"Ngươi là?" Thấy lại có người đến, trong lòng Triệu Trụ hơi bồn chồn, dấy lên một dự cảm chẳng lành.
Nam tử kia vừa mở miệng, quả nhiên đúng như dự cảm của Triệu Trụ.
"Triệu quản gia, tại hạ là quản sự Diêu phủ. Lần này đến đây là thay mặt lão gia nhà ta tới thỉnh tội với Đại hầu. Lão gia nhà ta có việc gấp, đêm qua đã rời khỏi kinh thành, e rằng mười ngày nửa tháng nữa mới có thể trở về. Văn hội vài ngày tới thật sự không thể tham gia, việc này… ngài xem?"
