“Tiếng đàn?”
Tô Tử Tịch vừa về đến nhà, đang bước vào trong thì chợt nghe thấy tiếng đàn vẳng lại, lập tức dừng bước lắng nghe.
Tiếng đàn rất nhẹ, lượn lờ bay lên giữa hương trà ngào ngạt, lại tựa như mưa xuân lất phất rơi, hòa vào tiếng lá trúc xào xạc, hòa vào tiếng lò lửa tí tách. Âm thanh tựa như tiên nhạc, tinh tế vô cùng, thấm sâu vào lòng người, trong trẻo mà mang theo một tia tình ý. Người và hồ ly trong sảnh thưởng trà nhất thời như rơi vào mộng cảnh, bị khơi gợi những cảm xúc ẩn sâu trong lòng, tựa hồ cảnh tượng trong những cuốn thoại bản từng nghe qua đang hiện lên ngay trước mắt.
Khoảng sân tĩnh lặng không một tiếng động. Dù không nhìn thấy, nhưng người ta vẫn có thể hình dung ra cảnh những ngón tay đang ấn, giữ, gảy trên Thất Huyền cầm. Tiếng đàn mang theo một loại sức mạnh lay động cảm xúc, khiến không ít gia nhân gần đó đều lặng lẽ lắng nghe, vẻ mặt ngẩn ngơ như vừa đánh mất thứ gì.
Nhờ tu luyện Bàn Long Tâm Pháp, sau lại học thêm đạo gia đan kinh, ý chí của Tô Tử Tịch đã dần trở nên kiên định. Tiếng đàn vốn dĩ có thể khiến hắn đắm chìm thuở ban đầu, từ trước khi hắn rời kinh thành đã không còn tác dụng nữa.
