Nói đoạn, hai phu thê bước ra khỏi trà thất trò chuyện.
"Hôm nay chàng có vẻ nhiệt tình hơn hẳn nhỉ!" Vừa ra khỏi trà thất, đến chỗ Chu Dao không còn nghe thấy được nữa, một giọng nói chợt vang lên. Tô Tử Tịch khẽ giật mình, quay sang thì thấy Diệp Bất Hối đang cất lời hỏi.
Nàng búi tóc cài trâm, vóc dáng thướt tha yểu điệu, chẳng biết từ lúc nào đã trở thành một thiếu nữ trưởng thành.
"Hay là, chàng cũng bị tiếng đàn của nàng ấy làm cho rung động rồi?" Diệp Bất Hối khẽ mỉm cười, đôi mắt híp lại cong cong như vầng trăng khuyết: "Trước kia chàng lúc nào cũng tỏ ra lạnh nhạt hờ hững cơ mà."
"Ta là kẻ thực dụng đến thế sao?" Tô Tử Tịch đáp, nhớ lại chuyện cũ cũng thấy hơi hổ thẹn, đành cười xòa: "Sau này nàng có thể qua lại với nàng ấy nhiều hơn."
