"Ý... ý ngươi là gì?"
Có lẽ nhận ra Tôn Tế Trung đang ghé đầu nói nhỏ với Lâm Thâm, Trình Kiệt chẳng biết đã mò lại từ lúc nào. Cũng may hắn dường như chỉ nghe được nửa đoạn sau lời Tôn Tế Trung, không hề ném thêm ánh mắt nào về phía Lâm Thâm.
Chỉ thấy hắn siết chặt nắm tay, trợn tròn hai mắt: "Cái gì gọi là cửa đã mở từ lâu?"
Tôn Tế Trung bị tiếng quát bất ngờ của Trình Kiệt dọa giật mình, nhưng rất nhanh đã vỗ ngực, ép cảm xúc bình ổn lại: "Ta dĩ nhiên không dám chắc phán đoán của mình hoàn toàn đúng. Xét về kinh nghiệm, ta khẳng định không bằng Viên Bách và Tống Linh Phàm. Nhưng chúng ta bị chặn cứng ở đây rõ rành rành, chẳng phải là để vây chết chúng ta sao?"
Trình Kiệt há miệng, gật đầu hai cái.
