Sau thoáng sững sờ ngắn ngủi, Mạc gia nãi nãi liền thét lên the thé. Dù trong lời bà, thậm chí trong thâm tâm bà, đứa con trai này quả thật kém cỏi đủ bề, phẩm chất lẫn năng lực đều thiếu thốn, nhưng rốt cuộc đó vẫn là con ruột của bà. Với bà, ấy mới là điều quan trọng nhất.
Vừa thấy Mạc thúc bỗng dưng bốc cháy, bà lập tức siết chặt hai nắm tay, vừa gào vừa lao tới.
Chớp mắt, cả không gian ngầm đã loạn thành một mớ hỗn độn.
Đám người mặt nạ vốn đã như mất ý thức, khi bị ngọn lửa lan theo dây rốn thiêu tới thì chẳng khác nào rối gỗ rã khớp, kẻ ngả đông người nghiêng tây, lần lượt đổ sầm xuống đất. Có mấy người đầu nện mạnh xuống nền, chiếc mặt nạ da người đeo trên mặt không rõ cố định bằng cách nào cũng tuột ra, rơi thẳng xuống.
Dưới lớp mặt nạ quả nhiên là gương mặt đàn ông. Chỉ là hàm dưới của họ như thể đã bị khóa cứng, không còn khớp nối, miệng cứ há to đến cực hạn, ngã xuống rồi vẫn không đổi.
