“Mẫu thân, chẳng lẽ là...”
Mạc thúc không nói hết câu. Rõ ràng ông cũng không dám chắc về suy đoán của mình, hoặc nói đúng hơn, ông không muốn xem suy đoán ấy là đáp án chính xác.
Đôi mắt đầy bất an và ngờ vực của ông chuyển về phía Mạc gia nãi nãi. Vừa chạm phải ánh mắt bà, ông đã bị lườm cho một cái sắc lạnh: “Câm miệng! Đừng ở đây nói bậy nói bạ!”
Viên Bách thấy vậy cũng chậm rãi ngậm miệng, lặng lẽ quan sát hai gương mặt biến ảo khó lường của mẹ con nhà họ Mạc.
Đúng lúc này, Tống Linh Phàm rụt tay lại, trong lòng bàn tay vẫn siết chặt thứ nàng khó nhọc lắm mới móc ra được. Nàng thở hắt một hơi nặng nề, cả người lập tức mềm nhũn.
