“Phi, nói bậy!”
Chưa để Viên Bách nói hết câu, Mạc gia nãi nãi đã nhổ toẹt xuống đất, hung hăng lườm hắn một cái, mặt mày đầy vẻ không tin.
“Bằng không, ngươi cho rằng bọn ta tới đây để làm gì?”
Viên Bách khoanh tay trước ngực, dáng vẻ không hề sốt ruột, giọng điệu cũng bình tĩnh hơn hẳn, hoàn toàn không còn chút dấu vết mất khống chế cảm xúc ban nãy.
Lúc này tuyệt đối không thể nóng vội, càng không thể lộ sơ hở trước mặt người nhà họ Mạc. Hắn phải tỏ ra hung hữu thành trúc, chỉ có vậy hạng người đa nghi như đối phương mới không nhịn được mà tự suy tính; mà một khi đã bắt đầu nghĩ, cơ hội sẽ không còn là con số không.
