Từ lúc mở cửa đến khi rời đi, chưa đầy ba phút, Tô Thần khẽ nheo mắt.
Hắn vẫn chậm rãi nhai miếng thịt trong miệng. Thịt giòn mà dai, dường như là tim của một loại biến dị chủng tên Hổ Đồn.
“Chúng ta vẫn nên rời khỏi đây càng sớm càng tốt.” Lam Hạo thu hồi ánh mắt, trong lòng mơ hồ dâng lên cảm giác bất an.
“Không vội. Thức ăn đã gọi rồi, không ăn chẳng phải quá lãng phí sao?” Tô Thần lên tiếng trấn an.
Lam Hạo thật sự đứng ngồi không yên, chỉ sợ sẽ có kẻ bất ngờ từ ngoài phòng xông vào ám sát.
