“Được thôi.” Tô Thần đưa thực đơn cho quản lý, nói: “Cứ theo những món này. À đúng rồi, lúc mang món lên, các ngươi sẽ không giới thiệu tên món các thứ đấy chứ? Nếu có thì bỏ giúp ta, phiền phức lắm.”
“Được.” Quản lý gật đầu.
“Còn nữa, chỗ các ngươi hẳn phải có thủ đoạn gì đó để thực khách có thể ăn uống yên tâm chứ?” Tô Thần lại hỏi.
Quản lý thoáng sững người. Tô Thần mỉm cười nói: “Ngươi đâu phải không nhận ra ta, yêu cầu này của ta hẳn cũng rất bình thường thôi.”
Lam Hạo không nhịn được liếc sang, thầm oán thầm: Cẩn thận đến mức ấy, sao không mau trở về đi, còn bày đặt ăn uống làm gì?
