Trong căn phòng u ám, ánh nến chập chờn lúc sáng lúc tắt.
Hai người trẻ tuổi ngồi đối diện bên bàn, lặng lẽ nhìn tấm địa đồ.
Một lúc lâu sau, Lý Việt mới khẽ hỏi: “Tiên sinh, việc này liệu có khả thi không?”
Lúc này, hắn không mặc nữ trang, cũng không bôi yên chi thủy phấn, giọng điệu đã trở lại bình thường, trong ánh mắt còn thấp thoáng vẻ hiểm lạnh và kiên nghị.
Theo hắn thấy, vị quân sư như từ trên trời rơi xuống trước mặt này thật sự đáng sợ đến cực điểm. Chỉ ngồi trong một gian mật thất, vậy mà đã có thể dựa vào tình báo để phân tích động hướng và âm mưu của từng phe, tính toán mọi chuyện kín kẽ không chút sơ hở.
