“Đã đến lúc phải ra tay! Không thể chần chừ thêm nữa!”
Trong một căn phòng tối đen, chỉ có duy nhất một ngọn nến leo lét.
Lý Thọ nhìn Lý Việt đang phấn son lòe loẹt trước mặt, khẽ thở dài: “Nếu còn không ra tay, lỡ để Lý Kỳ cướp mất tiên cơ, chúng ta sẽ rơi vào thế bị động.”
Lý Việt che miệng cười khẽ, nhưng ánh mắt lại biến ảo không ngừng.
Hắn nhẹ giọng nói: “Có ra tay hay không, đâu phải người ta có thể quyết định, phải đợi Lý Ban ra tay trước mới được chứ.”
