TRUYỆN FULL

[Dịch] Không Tốt Nghiệp Đại Học, Dựa Vào Đâu Leo Lên Forbes

Chương 34: Ngày nhập học

【Thời gian: Sáng ngày 2 tháng 9 năm 2009】

【Địa điểm: Đại học Kinh tế Tài chính Kim Nam, khu tiếp đón tân sinh viên】

Tháng chín ở Kinh Nam, nhiệt độ vẫn 40 độ C.

Tất nhiên, dự báo thời tiết thì lúc nào cũng dừng ở 39 độ.

Trước cổng Đại học Kinh tế Tài chính Kim Nam, chiếc cổng chào bơm hơi màu đỏ dựng cao sừng sững, bên trên treo băng rôn: “Nhiệt liệt chào mừng tân sinh viên khóa 2009 nhập học”.

Đâu đâu cũng là người.

Có những ông bố mồ hôi nhễ nhại vác bao tải dệt sọc đỏ xanh, có cả nhà lái xe đưa con đến trường, cũng có những tân sinh viên mặt mày ngơ ngác, tay kéo tay xách cả đống hành lý.

Trong không khí lẫn lộn mùi mồ hôi, khói xe và cái nóng hầm hập.

Một chiếc taxi dừng lại bên đường.

Cửa xe mở ra, Lâm Uyên đeo kính râm, kéo theo một chiếc vali màu bạc, bước vào giữa dòng người.

Khoảnh khắc ấy, cách ăn mặc của hắn hoàn toàn đối lập với đám đông xung quanh.

Năm 2009, phong cách thịnh hành trong các trường đại học vẫn là “Phi chủ lưu” và “Vận động phong”.

Đám nam sinh đa phần đều để tóc mái dài che mắt, mặc Adidas, Nike màu mè lòe loẹt, thậm chí còn có cả A-đì Vương, quần cũng đủ loại đủ kiểu.

Dù sao cũng là Đại học loại hai, chất lượng sinh viên không đồng đều, có người thật thà ngoan ngoãn, nhưng trông quê mùa thấy rõ.

Có người lại ăn diện quá đà, đúng kiểu tóc vàng thời kỳ đầu.

Phần lớn mọi người đều ăn mặc bình thường, rất đặc trưng của thời này.

Còn Lâm Uyên thì khác hẳn.

Hắn mặc chiếc áo phông trắng trơn của Hermès, trước ngực chỉ có một chữ H nho nhỏ.

Bên dưới là chiếc quần tây ống lửng ôm dáng màu xám đậm, chân đi đôi giày lười Ferragamo màu xanh navy, để lộ một đoạn cổ chân sạch sẽ.

Tóc hắn vừa được cắt tỉa ở tiệm theo kiểu tóc Hàn Quốc, trông gọn gàng, sáng sủa, để lộ vầng trán đầy đặn và đường quai hàm sắc nét.

Kiểu phối đồ mà về sau được gọi là “Old Money” hoặc “Cực giản phong” này, đặt giữa đám Smart năm 2009, đúng là nổi bần bật.

Vì sao Lâm Uyên lại rành mấy thứ này?

Đơn giản là kiếp trước lúc còn làm ngưu mã, hắn từng nhận một dự án liên quan đến thiết kế hình tượng cá nhân.

Nếu kể từ đầu thì phải nhắc đến một câu chuyện nhỏ.

Có một nữ phụ trách vì công việc nên được điều đến Kinh Nam.

Khi đó Lâm Uyên vừa mới tốt nghiệp, vẫn còn là tiểu tiên nhục, ngoại hình cũng khá ổn.

Qua lại một thời gian, cuối cùng...

Tóm lại, nữ phụ trách đó đã dạy Lâm Uyên rất nhiều thứ.

Cách ăn mặc, gu thẩm mỹ, phong cách phối đồ.

Điều này cũng khiến Lâm Uyên trông có phần lạc lõng giữa đám lập trình viên ngưu mã.

“Vãi, ai thế? Ăn mặc trông chói thật.”

“Bên khoa biểu diễn à? Không đúng, trường mình là đại học tài chính mà.”

“Đẹp trai quá, cảm giác như ngôi sao trên TV ấy.”

Mấy cô học tỷ năm hai đi ngang qua không nhịn được liên tục ngoái đầu nhìn, nhỏ giọng thì thầm.

Cái khí chất ung dung, tự tin trên người Lâm Uyên đối lập hẳn với đám tân sinh viên năm nhất ánh mắt trong veo nhưng hơi ngây ngô xung quanh.

Dù sao cũng là trọng sinh trở về, màu sắc linh hồn của hắn đã hoàn toàn khác trước.

Lâm Uyên đẩy nhẹ kính râm, không để ý đến ánh mắt xung quanh, đi thẳng về phía lều tiếp đón của Khoa Kế toán.

...

【Khu báo danh tân sinh viên Khoa Kế toán】

Mấy chiếc bàn được ghép lại với nhau, phía sau là vài học trưởng học tỷ của Hội sinh viên đang bận đến sứt đầu mẻ trán, còn có một cô giáo trẻ.Cô giáo đeo kính gọng vàng, trông dịu dàng thanh tú, lúc này đang nhíu chặt mày.

Cô đang rất bực. Cả ngày hôm nay cứ rối tung rối mù.

Cô giáo này chính là phụ đạo viên, Tô Mạt.

“Người tiếp theo.” Tô Mạt không buồn ngẩng đầu, máy móc nói.

Một bàn tay đưa giấy báo trúng tuyển và thẻ căn cước công dân qua.

“Lâm Uyên.”

Nghe thấy cái tên này, Tô Mạt khựng lại.

Cô ngẩng đầu lên, qua lớp kính, ánh mắt chạm phải một gương mặt đang nở nụ cười nhàn nhạt.

“Cô Tô, lần đầu gặp mặt, em là Lâm Uyên.” Lâm Uyên tháo kính râm xuống, móc lên cổ áo phông, lịch sự chào hỏi.

Tô Mạt sững ra.

Cô nhớ cái tên này quá rõ.

Đây chẳng phải là cậu sinh viên trong điện thoại nói mình sống dở chết dở, tự nhận bị “dị ứng ánh nắng nghiêm trọng” với “rối loạn nhịp tim” đó sao?

Vốn dĩ cô đã biết mình bị Lâm Uyên qua mặt rồi.

Giờ nhìn thấy người thật, cảm giác xấu hổ pha lẫn tức tối vì bị xem như đồ ngốc để lừa lập tức dâng lên trong lòng.

“Là cậu à.”

Tô Mạt cười khẩy, giọng rõ ràng chẳng thân thiện gì: “Tôi thấy sắc mặt cậu tốt lắm mà, dị ứng ánh nắng khỏi rồi à?”

“Khỏi rồi, khỏi rồi, toàn là hiểu lầm thôi.” Lâm Uyên mặt không đỏ, tim không loạn nhịp, tiện tay cầm chai nước khoáng đóng chai trên bàn, vặn nắp rồi đưa cho Tô Mạt: “Cô vất vả rồi, uống ngụm nước cho bớt giận.”

Một loạt động tác trơn tru như nước chảy mây trôi ấy làm Tô Mạt hơi ngẩn ra.

Trông cũng được đấy chứ, sao lại có cảm giác hơi dẻo miệng thế nhỉ.

Tô Mạt nhìn chai nước đưa tới, nhận cũng dở mà không nhận cũng dở.

“Đừng giở trò này với tôi.”

Tô Mạt không nhận nước, sa sầm mặt gạch mạnh một dấu tích vào tờ đơn: “Lâm Uyên, chuyện trước đây cậu lừa tôi, tôi có thể coi như chưa từng xảy ra. Nhưng đến lúc huấn luyện quân sự, tốt nhất cậu đừng giở trò nữa. Nếu không tôi chỉ có thể làm theo quy định. Đến lúc bị kỷ luật thì đừng trách tôi.”

“Nhất định, nhất định rồi, em chắc chắn sẽ biểu hiện thật tốt.”

Lâm Uyên vẫn giữ vẻ mặt tươi cười, mềm cứng gì cũng không ăn thua.

Làm xong thủ tục, nhận chìa khóa ký túc xá.

Tô Mạt nhìn bóng lưng Lâm Uyên rời đi, trong lòng cứ thấy khó chịu thế nào.

Vốn đã bực rồi, giờ lại càng bực hơn.

……

【Phòng 404, tòa nhà ký túc xá nam số 3】

Lâm Uyên đẩy cửa vào, trong ký túc xá đã có ba người.

Điều kiện cũng tạm ổn, phòng bốn người, giường ở trên, bàn học ở dưới.

“Anh em đến rồi! Cậu là người thứ tư đấy.”

Một nam sinh đeo kính đang trải giường là người đầu tiên chào hỏi, trông có vẻ thư sinh: “Tôi tên Trương Vĩ, người Tô Bắc.”

“Chào cậu, Lâm Uyên, dân địa phương.”

Lâm Uyên quét mắt nhìn quanh ký túc xá.

Ngoài Trương Vĩ, còn có một gã béo đang ăn táo, tên là Lục Kỳ.

Nổi bật nhất là gã ngồi bên cửa sổ, đang soi gương vuốt tóc.

Gã mặc một bộ đồ lòe loẹt, tai còn bấm khuyên.

Trông rất sành điệu.

“Ô, anh bạn ăn mặc được đấy.”

Gã đeo khuyên tai quay người lại, tên là Tôn Vĩ.

Ánh mắt tinh đời của gã quét một vòng trên người Lâm Uyên: “Cái áo phông này, vãi, Hermès à? Đôi giày da này nữa, chậc chậc, ký túc xá mình có phú nhị đại rồi à?”

Không khí trong ký túc xá lập tức trở nên hơi vi diệu.

Trong lòng Lâm Uyên hiểu rất rõ.

Ở đại học, quá giàu sẽ bị cô lập, quá nghèo sẽ bị coi thường.

Chỉ có hình tượng “có chút tiền, thích ra vẻ, tính tình phóng khoáng” là dễ hòa nhập nhất.Sau này hắn còn cần mấy người này điểm danh hộ mình nữa.

“Phú nhị đại gì chứ.”

Lâm Uyên nhét vali xuống gầm giường, cười xua tay: “Hàng A mua được thôi. Cả bộ này cộng lại có ba trăm tệ, ông chủ còn tặng thêm đôi tất. Tôi chỉ thích sĩ diện tí thôi, mặc ra ngoài cho có vẻ oai oai. Tán gái, làm màu chút ấy mà.”

“Hàng A á?”

Tôn Vĩ vừa nghe đã lập tức hứng thú, xáp lại gần sờ thử chất vải: “Vãi, sờ thích phết! Anh em, quán nào đấy? Hôm nào dẫn tôi đi mua vài bộ với?”

“Dễ thôi, hôm nào tôi dẫn đi.”

Miệng Lâm Uyên đáp lời, rồi nói tiếp: “Nào nào, sau này chúng ta là anh em cùng chung một mái nhà rồi, mong mọi người giúp đỡ nhiều.”

Lâm Uyên cố ý hạ thấp mình, chút khoảng cách trong ký túc xá lập tức tan biến sạch.

“Dễ thôi, dễ thôi.”

“Gặp nhau là có duyên, chắc chắn là anh em tốt rồi.”

Nhìn mấy cậu bạn cùng phòng đơn thuần này, Lâm Uyên thầm thở dài.

Sở dĩ hắn nộp tiền ký túc xá không phải vì muốn ở lại trường.

Mà vì Lâm Uyên đã tính sẵn rồi, chờ thân thiết hơn thì nhờ mấy người bạn cùng phòng điểm danh hộ.

Dù có là Đại học loại hai đi nữa, cũng đâu thể ngày nào cũng không lên lớp?

Ngày nào cũng trốn học, trong lớp chẳng quen ai, cuối cùng định thế nào?

Chờ bị đuổi học à?

Lâm Uyên đương nhiên mong mình bị đuổi học còn không kịp, chỉ có điều người nhà chắc chắn sẽ làm ầm lên.

Đến lúc đó, hắn lại phiền chết mất.

...

【3 giờ chiều, sân vận động phía Tây】

Mặt trời chói chang trên đỉnh đầu.

Mấy nghìn sinh viên năm nhất toàn trường đã thay đồng phục rằn ri rộng thùng thình, tập trung trên sân.

Nhìn đâu cũng thấy một màu xanh rì.

Trên bục cao, ban lãnh đạo nhà trường đang phát biểu một bài diễn văn dài lê thê và nhàm chán:

“Các em sinh viên! Đại học là khởi đầu mới của cuộc đời! Huấn luyện quân sự là bài học đầu tiên ở đại học! Chúng ta phải phát huy tinh thần không sợ khổ, không sợ mệt…”

Lâm Uyên đứng ở hàng cuối cùng của đội hình, nghe mà đau cả đầu.

Lại là cái kiểu phát biểu nhàm chán này, đúng là tạo nghiệp.

Hắn cảm thấy mình chẳng khác gì một thằng đần.

Mỗi ngày hắn kiếm vào hơn trăm nghìn tệ, vậy mà lại đứng đây nghe giảng về chịu thương chịu khó.

Đời người không có đường tắt.

Đường cái con mẹ nó.

“Có im mồm được không!” Lâm Uyên lẩm bẩm một câu.

Hắn sắp không chịu nổi nữa rồi.

Chương 34: Ngày nhập học - [Dịch] Không Tốt Nghiệp Đại Học, Dựa Vào Đâu Leo Lên Forbes | Truyện Full | Truyện Full