TRUYỆN FULL

[Dịch] Không Tốt Nghiệp Đại Học, Dựa Vào Đâu Leo Lên Forbes

Chương 35: Công ty có khách

Chương 34: Công ty có khách

【Thời gian: 10:00 sáng, ngày 4 tháng 9 năm 2009】

【Địa điểm: Trên xe chở quân đến Căn cứ huấn luyện quân khu Kinh Nam】

Trong khoang xe thoang thoảng một mùi hương dễ chịu, thơm nhẹ, nhưng lại không nói rõ được là mùi gì.

45 tân sinh viên Lớp Kế toán 093 của Đại học Kinh tế Tài chính Kim Nam đang chen chúc trên chiếc xe này.

Cả lớp có 37 nữ, 8 nam.

Âm thịnh dương suy.

Mấy ngành kiểu này thường nữ nhiều nam ít. Kiếp trước, hắn từng nghe không ít người khoác lác rằng vào đây thì dù xấu như heo cũng kiếm được bạn gái.

“Ê, trong tám thằng con trai lớp mình có một đứa cũng khá đẹp trai đấy.”

“Đứa nào, đứa nào?”

“Đứa ngồi hàng cuối sát cửa sổ ấy.”

“Cũng bình thường thôi.”

Con người thật ra cũng nhàm chán lắm.

Đàn ông thì lúc nào cũng nói chuyện phụ nữ, phụ nữ thì lúc nào cũng nói chuyện đàn ông.

Lâm Uyên ngồi ở hàng ghế cuối sát cửa sổ, kính râm che mất nửa khuôn mặt, giả vờ như đang cố ngủ.

Nhưng Tôn Vĩ ngồi bên cạnh rõ ràng không định tha cho hắn.

“Uyên ca, anh nhìn cô ngồi hàng trước bên trái kìa, mặc áo hồng ấy, tên Trần Vũ. Thấy sao? Em thấy cô ấy là xinh nhất đấy.”

Tôn Vĩ phấn khích lấy khuỷu tay huých huých Lâm Uyên: “Nghe nói cũng là người Nam Kinh, nhà làm ăn vật liệu xây dựng. Ban nãy em bắt chuyện với cô ấy vài câu, cảm giác có cửa lắm. Anh nói xem, đợt huấn luyện quân sự này em có nên triển luôn không?”

Lâm Uyên còn chẳng buồn quay đầu nhìn Tôn Vĩ. Trần Vũ này hắn có chút ấn tượng, đúng là thuộc dạng xinh trong lớp.

Ngoại hình cũng ổn thật, nhưng với Lâm Uyên, người đã quen nhìn đủ kiểu hot girl mạng và nữ streamer câu view bằng hở hang ở đời sau, thì cô chẳng có chút sức hút nào.

Logic của Lâm Uyên trước giờ rất đơn giản.

Cho ngủ thì 10 điểm, không cho thì 0 điểm.

“Ừ, triển đi.” Lâm Uyên đáp qua loa, “Chúc cậu thành công.”

“Hì hì, đến lúc đó nhớ giúp thằng em nhé.” Tôn Vĩ rất tự nhiên khoác vai Lâm Uyên, “Ê Uyên ca, anh nói xem đợt huấn luyện quân sự này chúng ta có được phát súng không? Em nói anh nghe, ông cậu em có chút quan hệ trong quân đội, ông ấy bảo lần này có thể sẽ cho chúng ta bắn bia…”

Tôn Vĩ thao thao bất tuyệt khoác lác, từ ông cậu không biết thật giả kia, đến chuyện gã từng một mình đánh năm, rồi lại kể sang lịch sử tình trường thời cấp ba.

Lâm Uyên nghe mà đầu óc ong ong. “Tít tít.”

Điện thoại trong túi rung lên hai cái.

Lâm Uyên lấy điện thoại ra liếc nhìn. Là tin nhắn Hàn Vân gửi tới:

“Lâm tổng, hôm nay công ty có hai nhóm người đến, đều nói muốn bàn chuyện hợp tác. Tôi bảo sếp không có ở đây, mấy ngày nữa mới về. Sau đó họ còn hỏi một số chuyện liên quan đến công ty, tôi không nói. Những người này sếp có biết là ai không? Lúc đi họ còn để lại thông tin liên hệ, sếp có muốn tôi gửi qua không?”

Lâm Uyên nhìn màn hình, rơi vào suy nghĩ: “Chẳng lẽ lại là công ty đối thủ nào muốn đến mua lại gì đó?”

Nghĩ một lúc lâu mà vẫn không ra manh mối, Lâm Uyên dặn Hàn Vân vài câu, bảo mọi chuyện chờ hắn về rồi tính, tiếp khách cứ lịch sự nhã nhặn là được, sau đó cũng không nghĩ nhiều nữa.

【Thời gian: Cùng ngày, 10:30 sáng】

【Địa điểm: Starbucks dưới lầu Trung tâm Khoa học Công nghệ Tử Kim】

Đây là quán Starbucks duy nhất trong bán kính ba cây số.

Không khí trong quán hơi kỳ lạ.Trong góc bên trái, ba người trẻ tuổi mặc vest chỉnh tề đang uống cà phê, chỉ là ánh mắt cứ như vô tình mà hữu ý liếc về cùng một hướng.

Ba người này là chuyên viên marketing của Bộ phận marketing Alibaba, được Triệu Cương cử đến để tiếp cận LY Khoa Kỹ.

Triệu Cương không đích thân tới, vì nếu tỏ ra quá chủ động sẽ bất lợi cho việc đàm phán.

Hơn nữa, Alibaba không chỉ là bên A của Lâm Uyên, mà còn là công ty niêm yết. Dù chỉ là trưởng bộ phận thì cũng là lãnh đạo.

Ở hướng mà ba người kia nhìn sang, có hai người đang ngồi.

Hai người này cũng mặc vest chỉnh tề, chỉ khác màu.

Đó chính là phó nhóm 2 bộ phận đầu tư của Morgan Capital, Ngô Khắc Chi, và Lâm Diệu, thành viên đã nộp bản báo cáo kia.

Hai bên không hề nói chuyện với nhau, thậm chí rất ít khi chạm mắt.

Nhưng trong lòng họ đều hiểu rõ: vừa rồi trước cửa phòng 305 trên lầu, họ đã đi lướt qua nhau, gần như kẻ trước người sau.

Chắc chắn là đụng hàng rồi, không thể có khả năng nào khác. Mục tiêu của cả hai bên đều là Lâm Uyên.

“Hai người mặc vest kia trông giống dân ngân hàng đầu tư. Morgan Capital? Hay Goldman Sachs?” Dương Minh, chuyên viên marketing của Alibaba, hạ giọng phân tích với đồng nghiệp bên cạnh.

“Mấy người đối diện kia lai lịch thế nào? Hình như cũng không phải dân ngân hàng đầu tư, mình chẳng nhận ra ai cả.” Ngô Khắc Chi của Morgan Capital khẽ nhíu mày, trong đầu nhanh chóng lục lại ký ức.

Im lặng.

Mục tiêu của hai bên giống nhau, nhưng mục tiêu này chỉ có thể chọn một bên.

Không thể đôi bên cùng có lợi, càng không tồn tại chuyện cùng thắng.

Đúng lúc này, điện thoại của Ngô Khắc Chi reo lên. Hắn nhìn sâu về phía đối diện một cái, rồi đẩy cửa ra ngoài, tìm một chỗ vắng người để nghe máy:

“Ngô tổng, chuyện anh nhờ tôi hỏi đã có kết quả rồi. Gia đình người này rất đơn giản, bố là công nhân, mẹ làm việc lặt vặt, có một cô em gái. Không tra được việc cậu ta từng học kỹ thuật lập trình máy tính ở bất kỳ cơ sở nào.”

“Cái gì? Có phải cậu nhầm hay bỏ sót gì không?” Mặt Ngô Khắc Chi đầy vẻ không dám tin.

Đối phương rõ ràng hơi mất vui: “Ngô tổng, tôi đã kiểm tra toàn bộ hồ sơ của cậu ta từ nhỏ đến lớn, thậm chí cả ghi chép ở những quán net cậu ta từng đến cũng lục ra rồi. Cậu ta chắc chắn chưa từng học lập trình!”

Ngô Khắc Chi sững người.

Bàn tay cầm điện thoại của hắn cứng đờ giữa không trung, đầu óc ong ong.

“Cậu… cậu chắc chắn không nhầm chứ?”

Giọng Ngô Khắc Chi đầy vẻ khó tin: “Một học sinh chưa từng học lập trình, một đứa vừa tốt nghiệp cấp ba mới 18 tuổi, một mình viết ra một phần mềm SaaS có dòng tiền mỗi tháng vài triệu, chịu được hàng chục triệu lượt truy cập đồng thời?”

“Cậu đang kể chuyện thần thoại cho tôi nghe đấy à?”

Người này là một người bạn của Ngô Khắc Chi, quan hệ rất rộng. Hai bên từng hợp tác nhiều lần, chuyên tra thông tin cá nhân.

Trước đó, Ngô Khắc Chi đến công ty của Lâm Uyên, vốn định vào thẳng vấn đề để nói chuyện, kết quả lại không gặp được người.

Tuy hắn không hiểu máy tính, nhưng mắt nhìn người vẫn có. Cả công ty chẳng có mấy người đi làm, hơn nữa toàn là mấy cô gái trẻ, nhìn thế nào cũng không giống dân kỹ thuật.

Huống chi trước khi đến, hắn đã cho điều tra lý lịch một lượt. Công ty này mới thành lập từ tháng Bảy, rất nhiều thông tin khớp với nhau, cũng loại trừ nghi ngờ Lâm Uyên chỉ là người đứng tên hộ.

Vì vậy, để thuận lợi hơn cho những cuộc đàm phán sau này, Ngô Khắc Chi dứt khoát dùng quan hệ để điều tra Lâm Uyên.

Kết quả đối phương lại nói Lâm Uyên chưa từng học. Vậy rốt cuộc cái phần mềm chết tiệt này từ đâu chui ra?Nếu là thuê ngoài cho đội khác làm thì sao? Nhưng đã có công nghệ cỡ đó rồi, phải trả bao nhiêu tiền mới đủ?

Đối phương không tự làm được à? Thế chẳng phải độc quyền luôn sao?

Không thể nào, tuyệt đối không thể nào!

Ngô Khắc Chi lúc này sắp tê dại cả người. Đùa nhau đấy à?

Tưởng đang đóng phim, Vương Giả Quy Lai chắc?

Người cung cấp thông tin ở đầu dây bên kia đã hơi mất kiên nhẫn: “Anh có thể chê tôi lấy phí cao, nhưng tuyệt đối không được nghi ngờ kênh thông tin của tôi. Người này chỉ là một học sinh cấp ba vừa tốt nghiệp bình thường, sạch sẽ từ đầu đến cuối, tuyệt đối không thể có thông tin nào khác mà tôi không biết!”

Ngô Khắc Chi nghe đối phương bắt đầu cáu, vội vàng trấn an: “Xin lỗi, tôi không nghi ngờ năng lực chuyên môn của cậu, chỉ là chuyện này quá sốc. Tôi sẽ bảo bên tài vụ chuyển tiền cho cậu ngay, hôm nào rảnh đi ăn một bữa, tôi đích thân xin lỗi.”

Đối phương nghe thái độ của Ngô Khắc Chi như vậy thì cũng không nói thêm gì, đáp một câu rồi cúp máy.

Cùng lúc đó, mấy người bên Bộ phận marketing của Alibaba cũng chết lặng.

Kết quả điều tra của họ giống hệt Ngô Khắc Chi.

Cả hai nhóm người đều sững sờ. Vô lý quá mức, chẳng lẽ học trong mơ à?