TRUYỆN FULL

[Dịch] Không Tốt Nghiệp Đại Học, Dựa Vào Đâu Leo Lên Forbes

Chương 13: Bạn học kinh ngạc (1)

Chương 13: Bạn học kinh ngạc

Rời khỏi Châu Giang Lộ, Lâm Uyên thấy cả người nhẹ nhõm, khoan khoái hẳn.

Chiếc máy chủ kia chính là nền móng cho kế hoạch của hắn.

Có nó rồi, dù là phần mềm hỗ trợ nông trại hay phần mềm hỗ trợ người bán Taobao trong tương lai, tất cả đều có chỗ dựa “đám mây” đúng nghĩa.

Hắn không vội về nhà, mà bắt taxi đến khu gần ngôi trường sắp nhập học, ghé qua mấy văn phòng môi giới bất động sản xem thử.

Máy chủ đã mua rồi, chuyện thuê chỗ cũng phải đưa vào lịch trình.

Dù sao cứ làm việc trong quán net mãi cũng không phải kế lâu dài.

……

Cùng lúc đó, nhóm chat QQ của lớp 12 (2) đã nổ tung.

Lâm Uyên vừa đi, mấy người kia cũng mất hứng, ai nấy về nhà.

Năm 2009, một học sinh bỏ ra 36.000 tệ mua máy tính, chuyện này nghe chẳng khác gì phim ảnh.

Lưu Dương: 【Vãi! Anh em! Đoán xem tao vừa thấy ai ở Châu Giang Lộ? Lâm Uyên!】

Lưu Dương: 【Thằng này điên rồi! Nó quẹt thẻ mua ngay một cái máy tính 36.000 tệ tại chỗ! 36.000 tệ đấy! Lại còn trả toàn bộ một lần!】

Đỗ Thông: 【Thật hay đùa vậy? 36.000 tệ? Chẳng phải nó thi hỏng Cao khảo à? Tiền đâu ra mà nhiều thế?】

Lý Minh: 【Lưu Dương, mày chém gió đấy à? Bình thường Lâm Uyên đi đôi giày Warrior bung cả keo, lấy đâu ra 36.000 tệ?】

Lý Na: 【Thật mà. Mình cũng có mặt ở đó. Mình, Triệu Khải với Trần Vũ đều thấy.】

Trương Vĩ: 【Mọi người đừng đoán linh tinh nữa, biết đâu Lâm Uyên có việc đàng hoàng thật thì sao.】

Cả nhóm chat lập tức sôi lên.

36.000 tệ, vào cái thời mà phần lớn học sinh còn phải tính toán từng mấy trăm tệ tiền sinh hoạt phí, tuyệt đối là một con số thiên văn.

Lúc này, cái thói suy diễn u ám của Lưu Dương bắt đầu trỗi dậy.

Lưu Dương: 【Việc đàng hoàng? Đàng hoàng cái rắm! Tao thấy tiền này nguồn gốc bất chính thì có!】

Lưu Dương: 【Nghĩ mà xem, nhà nó điều kiện thế nào chẳng lẽ tụi mày không biết? Bố nó chỉ là công nhân bình thường, sao có thể đưa cho nó 36.000 tệ được?】

Lưu Dương: 【Tao thấy chắc chắn nó làm chuyện gì mờ ám bên ngoài rồi! Ví dụ như trộm tiền trong nhà? Hoặc là được phú bà bao nuôi chẳng hạn? Hề hề…】

Triệu Khải vẫn luôn không tham gia bàn tán. Cảm giác thất bại trong lòng gã quá nặng nề, nếu tiền của Lâm Uyên thật sự có “nguồn gốc bất chính”, có lẽ trong lòng gã còn dễ chịu hơn một chút.

Đúng lúc này, một tài khoản đột nhiên nhảy ra.

Vương Lâm: 【Lưu Dương! Mày ăn nói cho sạch sẽ vào! Còn bịa đặt nữa, tin không ngày mai ông đây ra siêu thị chặn đường mày!】

Vương Lâm đang chơi game thì biểu tượng chim cánh cụt cứ nhấp nháy liên tục. Gã vừa mở ra đã thấy Lưu Dương nói bậy, tức muốn nổ phổi.

Lưu Dương: 【Ồ, chó săn đến rồi à? Vậy mày giải thích thử xem, Lâm Uyên lấy đâu ra nhiều tiền thế? Chẳng lẽ nhặt được à?】

Vương Lâm: 【Đó là Uyên ca kiếm được bằng năng lực của mình!】

Lưu Dương: 【Kiếm được? Ha ha ha, cười chết tao mất! Nó mới thi Cao khảo xong được mấy ngày? Đi cày cuốc mà kiếm được 36.000 tệ á? Đi cướp ngân hàng còn nghe hợp lý hơn!】

Trong nhóm chat vang lên một trận cười ầm ĩ. Rõ ràng chẳng ai tin một học sinh cấp ba vừa tốt nghiệp lại có thể kiếm được mấy chục nghìn tệ chỉ trong vài ngày.

Lưu Dương: 【Sao không nói nữa? Chột dạ rồi chứ gì! Chắc chắn là chột dạ rồi! Tao đã bảo tiền này không sạch sẽ mà!】

Vương Lâm: 【Chột dạ cái ông nội mày! Lưu Dương, thằng ngu này!】

Vương Lâm: 【Nếu tụi mày đã nhất quyết muốn hỏi, vậy tao nói luôn cho mà biết! Uyên ca đang farm vàng bằng script game, tụi mày có biết kim tệ DNF bây giờ giá bao nhiêu không?】Vương Lâm: 【Ba mươi sáu nghìn tệ thì nhằm nhò gì! Uyên ca một ngày kiếm được mấy nghìn tệ, lũ ếch ngồi đáy giếng tụi mày còn ngồi đây đoán người ta có trộm tiền không, đúng là trò cười!】

Nói xong, Vương Lâm chụp ngay một tấm ảnh rồi đăng lên nhóm. Trong ảnh, trên bốn chiếc máy tính kia, mười mấy tài khoản đang tự động cày bản đồ.

Nhóm chat lập tức im lặng một thoáng. Nhưng rõ ràng tấm ảnh này không có mấy sức thuyết phục.

Chẳng mấy chốc, Lưu Dương lại lên tiếng nghi ngờ: 【Cái này nói lên được gì? Chứng minh được gì? Vẫn còn muốn ra vẻ à? Sao mày giống Lâm Uyên thế, thích làm màu vậy? Đúng là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã.】

Vương Lâm không giải thích. Vì hai ngày nay đều là gã quản lý các tài khoản, trong đó có một tài khoản chuyên dùng làm kho. Gã lại chụp thêm một tấm ảnh.

Bên trong toàn là trang bị và vật liệu chất dày đặc, còn có mấy trăm triệu vàng. Trong lớp cũng có người chơi trò này, nên biết những thứ đó đáng giá bao nhiêu.

Rất nhanh đã có người giải thích giá trị của đống đồ này, còn chu đáo đính kèm tỷ lệ vàng trên 5173.

Đến lúc này, tất cả mọi người đều tin Lâm Uyên thật sự tự kiếm được số tiền đó! Chỉ có điều họ không biết, nguồn thu lớn nhất của Lâm Uyên thực ra đến từ phần mềm Quản gia Nông trại Chim cánh cụt.

Với đám học sinh mà một tháng có 100 tệ tiền tiêu vặt đã được xem là khá giả, chuyện này chẳng khác nào phim khoa học viễn tưởng.

Triệu Khải ngồi trước máy tính, nhìn tấm ảnh trên màn hình, trong lòng vô cùng rối bời.

Không đúng lắm thì phải?

Mình là học sinh giỏi chuẩn 985 cơ mà, vậy mà cái thằng 320 điểm này đã có thể kiếm nhiều tiền như thế trong một ngày rồi sao?

Sau này mình tốt nghiệp, liệu có kiếm được từng ấy trong thời gian ngắn như vậy không?

Lưu Dương nhìn tấm ảnh chụp màn hình kia, mặt đỏ như gan heo, mãi vẫn không gõ nổi một chữ.

Bản thân gã cũng chơi trò này, gã biết rất rõ những thứ đó đáng giá bao nhiêu tiền.

Các bạn trong nhóm lúc này bắt đầu điên cuồng tag Vương Lâm.

Đỗ Thông: 【Vãi? Vương Lâm, mày nói thật đấy à? Lâm Uyên còn biết làm cái này nữa sao?】

Trương Vĩ: 【Kéo tao theo với! Tao cũng muốn kiếm tiền!】

Trần Vũ: 【…】

Vương Lâm nhìn nhóm chat đột nhiên đổi chiều, hừ một tiếng.

Đúng là toàn lũ gió chiều nào xoay chiều ấy. Gã dứt khoát đóng khung chat, bật chế độ không làm phiền, rồi tiếp tục chơi game.

Ở một nơi khác.

Lâm Uyên không hề biết Vương Lâm đã nói chuyện hắn dùng script farm vàng trong nhóm chat.

Lúc này, hắn đang đứng trước cửa một tòa nhà văn phòng gần Khu Đại học Tiên Lâm.

Rất nhanh, một anh môi giới đi tới. Gã là thanh niên mới vào nghề chưa lâu, mặc bộ vest hơi rộng, đội nắng tháng bảy, mồ hôi nhễ nhại.