“Mấy năm nay, lúc trực ở Kim Lăng đại lao, nhân khi rảnh đọc sách, ta thường gửi thư cho phu tử.
“Ông là tể tướng một nước, vậy mà lần nào cũng hồi âm. Phần lớn thư tuy ngắn gọn, nhưng đều do chính tay ông viết. Ta đọc sách chậm hiểu, có vài vấn đề phải tốn không ít bút mực mới nói rõ, vậy mà phu tử lần nào cũng chỉ thẳng chỗ cốt yếu. Mỗi bức thư hồi âm chỉ hơn trăm chữ, nhưng ta đều phải nghiền ngẫm rất lâu. Chắc vì ở trong ngục quá nhàn, nên ta cũng tự thấy an nhiên...”
Lão nhân chợt nhớ ra điều gì, quay đầu cười khẽ. Gương mặt độc nhãn đầy nếp nhăn, nụ cười trông có phần dữ tợn, nhưng giọng khàn khàn lại mang ý trêu đùa:
“Lần trước gặp ở Long Thành, phu tử có gầy đi một chút. Bao năm không gặp, chẳng biết giờ ông có béo lên chưa, trong thư cũng ngại hỏi.
“Gần đây Dung nữ sử có gặp ông ấy không?”
