“Huyện Long Thành heo hút này cách kinh ba ngàn dặm.
“Thế mà khi ấy phu tử lại bảo với chúng ta: vừa khéo, ông ấy trở về đúng lúc.
“Ta nhìn ra được, khi ông ấy ngắm những căn nhà tranh hai bên bờ Hồ Điệp khê, ông ấy thật sự vui.
“Ta rất khó hiểu, để một vị tể tướng đi làm huyện lệnh ở một tiểu huyện thì có gì hay?
“Phu tử lại nghiêm túc nói, ai ai cũng bảo ông ấy là đấu nam nhất nhân, nhưng nói ra cũng hổ thẹn, nửa đời đã qua, thời gian sống ở phương Nam của ông ấy lại rất ít, phần nhiều đều ở phương Bắc, ở Trường An, ở Lạc Dương. Phương Nam đã lâu chưa về, nay trở về một chuyến, cũng tốt…
