Ánh mắt lạnh như băng của Dung Chân rơi lên người Lý Ngư đang ướt sũng trong vũng nước phía trước:
“Phải, Việt xử tử đâu? Có kẻ chưa khai thật, lúc cung khai trước đó đã cố tình lược đi.”
“Ưm... ưm... ưm ưm...”
Lúc này, mọi người thấy môi Lý Ngư trong vũng nước khẽ mấp máy, lời nói mơ hồ không rõ.
Lão già độc nhãn được gọi là lão Dương đầu bước tới bên Lý Ngư, cúi xuống ngồi xổm, mở nút túi nước da dê rồi nhét vào miệng hắn.
