“Cũng có lý, tuy là không nhiều lắm.”
“Không đi thì thôi, ta tự đi ngâm chân uống rượu...”
“Khoan, được rồi, muội đi. Huynh đợi chút, uống rượu thì phải có chén...”
“Dùng chén uống không đã, khỏi cần lấy.” Âu Dương Nhung đi trước, hướng về phía mắt suối nước nóng ở góc đông nam sân.
Tạ Lệnh Khương nhìn bóng lưng quang minh chính đại của hắn, cũng không nghĩ ngợi nhiều, đi theo đến bên suối. Nàng cởi guốc gỗ, tháo tất, ngồi xuống phiến đá bên mép nước, bàn chân trắng nõn nhón lên, ngón cái dò xét nhiệt độ nước. Một lát sau, nàng thở phào nhẹ nhõm, bắt đầu khỏa chân trong làn nước suối ấm áp.
