Sắc mặt Mạnh Cửu đổi liên tục như tắc kè, lúc xanh lúc trắng.
Một Thượng Sĩ mới mười chín tuổi, lại còn mặc bộ chiến phục nhìn là biết Tẫn Hài cao cấp.
Giờ mà hắn nói mình là con nuôi của Tổng đốc đại nhân, có ai không tin chắc?
Mạnh Cửu lập tức nhận ra mình đá phải tấm sắt. Gã không nói thêm gì nữa, nhưng ánh mắt nhìn Triệu Mục vẫn còn mấy phần không phục.
Triệu Mục phủi phủi lớp bụi vốn không hề tồn tại trên người, hờ hững nói:
