Tối hôm đó, Trần Quốc Nhất sắp xếp cho mọi người thay phiên nhau canh đêm.
Nhưng suốt đêm đó chẳng có chuyện gì xảy ra cả.
Sang ngày hôm sau, đám lính đánh thuê bắt đầu chửi đổng, kháy đểu ngay trước mặt bọn họ, chẳng buồn né tránh gì nữa. Rõ ràng bọn chúng rất bực vì thấy mình bị phí thời gian.
“Chẳng qua chỉ là nhiệm vụ hộ tống thôi, làm gì mà căng thế không biết. Lính mới toe đúng là lính mới toe! Sợ chết thì đừng ra ngoài nữa!”
“Làm trễ thời gian kiếm tiền của bố mày. Một phút của tao đáng giá mấy triệu, ai rảnh đứng đây phí thời gian với chúng mày?”
