Hôm sau, lúc Phong Nghiên Sơ về đến Ninh Châu thành thì trời đã ngả bóng hoàng hôn. Lúc đi chỉ có hai người, khi về lại thành ba.
Thấy Mộ Sơn, cô mẫu Phong Giản Tuân không hỏi nhiều. Trước khi xuất giá, dù không được sủng ái ở Võ An hầu phủ, nhưng bà thừa biết phàm là con cháu trong phủ đều được sắp xếp hộ vệ đi theo. Kẻ trước mắt này ắt hẳn là hộ vệ của nhị lang.
Còn cô phụ Bạch Bách Sinh dẫu sao cũng lăn lộn chốn quan trường nhiều năm, trong lòng sớm đã hiểu rõ đôi phần.
Sang ngày thứ ba, những giọt sương mai vẫn còn đọng lại chốc lát trên nhành cây ngọn cỏ, từng cơn gió nhẹ lướt qua mang theo chút hơi lạnh.
Tại bến tàu ngoài thành, một chiếc thuyền vừa cập bến. Một đám quan viên đã đứng chực sẵn từ sớm, ai nấy đều vươn dài cổ, dán mắt vào từng động tĩnh trên thuyền, không dám bỏ sót mảy may.
