Phong Nghiên Sơ vươn tay đỡ lấy cánh tay đối phương, khóe môi nở một nụ cười nhạt, cả người không còn vẻ lạnh nhạt như ban nãy: "Dư huyện lệnh đa lễ rồi, Đại Thịnh có được vị quan như ngươi, quả là phúc của bách tính."
Dư huyện lệnh thuở trước cũng từng ôm hùng tâm tráng chí, nghĩ rằng chỉ cần làm quan thì ắt sẽ làm được những việc trước kia không thể. Thế nhưng, khi thực sự bước vào chốn quan trường hắn mới thấu hiểu, làm quan thì đã sao, muốn làm chút việc thực tế cho bách tính cũng bị chèn ép đủ đường.
Hắn không khỏi than thở: "Làm quan thì phải tận chức tận trách, nếu không sao xứng với bách tính? Nào ngờ hạ quan thấp cổ bé họng, số ngân lượng tu sửa hà đạo này từ lúc được cấp phát chẳng biết đã qua bao nhiêu tay, bóc lột từng tầng từng lớp, đến tay hạ quan căn bản không còn đủ dùng! Dù đã dốc hết toàn lực cũng chỉ mới sửa được một nửa."
Cấp trên không rót thêm bạc thì chớ, ngày ngày còn thúc giục hắn mau chóng hoàn thành đê điều, thậm chí ám chỉ hắn cứ dùng chút đá vụn và đất lấp liếm cho qua chuyện, cốt sao để người ngoài nhìn vào thấy đẹp mặt là được.
Phong Nghiên Sơ thầm thở dài bất đắc dĩ, số ngân lượng này từ lúc rời khỏi công bộ đã có vấn đề rồi. Song điều quan trọng nhất lúc này không phải là điều tra tham nhũng, mà là tìm cách tu sửa đê điều trước đã, bởi lẽ thời gian chẳng đợi ai, chớp mắt đã sắp sang hè.
