Mạc Dương huyện, Hồi Long đạo.
Ngay khi Phong Nghiên Sơ vừa mới chuẩn bị xong xuôi mọi thứ thì quân An Hoài đã kéo đến. Tiếng hò reo ngày một gần, hắn tay cầm trường thương, ngồi trên lưng ngựa phóng tầm mắt nhìn ra xa.
Hồi Long loan sở dĩ có tên gọi này là bởi địa thế nơi đây quanh co khúc khuỷu, mỗi khúc cua đều là một hiểm địa cực kỳ thuận lợi để mai phục.
Điều này Phong Nghiên Sơ biết, mà đám giặc An Hoài lại càng rõ hơn. So với lối đánh ngang nhiên xông thẳng trong trận chiến ở Đồng Ma huyện, lần này chúng đã cẩn trọng hơn nhiều. Bởi vậy, khi còn chưa tiến vào Hồi Long loan, đám người này đã dừng lại.
Nhưng với hắn, tình thế lần này cũng khác hẳn Đồng Ma huyện. Trước kia, đám người hắn dẫn dắt toàn là nha dịch thiếu kinh nghiệm, đa số mới chỉ huấn luyện chưa đầy hai tháng. Còn lần này, đứng sau lưng hắn là binh lính Hàn Châu, dẫu sao cũng thiện chiến hơn nha dịch gấp nhiều lần. Khác với lần trước phải cố thủ, lần này, hắn định dẫn theo tướng sĩ chủ động xuất kích!
