Trên con đường dẫn tới Hàn Châu thành, một người cưỡi khoái mã phi nhanh như gió, thẳng đến trước phủ Tri phủ Vạn Trí Hòa mới ghìm cương xuống ngựa, sau đó vội vã chạy vào trong.
Vạn Trí Hòa cùng mấy vị đại nhân khác đang sốt ruột đi đi lại lại như kiến bò trên chảo nóng, thi thoảng lại ngóng ra ngoài, mãi cho đến khi thấy một bóng người bước vào.
“Đại nhân!”
Người tới đang định hành lễ, Vạn Trí Hòa mặt đầy vẻ lo âu, mất kiên nhẫn phất tay: “Đã lúc nào rồi còn hành với chả lễ, mau nói!”
“Đại nhân, đại sự không ổn rồi! Quách phó tướng vì khiếp chiến nên định dùng tiền bạc cầu hòa với An Hoài, không ngờ lại bị tập kích, phải tháo chạy về Mạc Dương huyện. Nay không chỉ mất hai huyện, mà ngay cả bản thân Quách thủ tướng cũng bị dân chúng phẫn nộ đánh chết tươi. Hiện tại Hàn Châu quân đã do Phong huyện lệnh tạm thời tiếp quản.” Người nọ lập tức kể lại đầu đuôi sự việc một cách rành mạch.
