Hai người bước vào, trước tiên hành lễ rồi thưa: "Nghe danh đại nhân thư pháp siêu phàm, khuyển tử trong nhà sắp đến tuổi khai mông, muốn xin đại nhân ban cho một bức chữ để khích lệ. Đương nhiên, tiểu nhân nhất định sẽ dâng lên phí nhuận bút." Lời lẽ của hai người bọn họ gần như y hệt nhau.
Phong Nghiên Sơ không vội trả lời, chỉ nhìn hai người rồi nói: "Chuyện đó khoan hãy bàn, mời dùng trà trước đã."
Hai người nọ nhấp một ngụm trà, trong lòng chợt kinh ngạc. Tuy không am hiểu trà đạo, nhưng họ vẫn nhận ra đây là loại trà thượng hạng chưa từng thấy bao giờ, huống hồ chốn này là vùng quê hẻo lánh, làm sao có được thứ tốt nhường ấy. Sau đó, cả hai liếc nhìn nhau, thầm đoán ý Huyện lệnh đại nhân: Chẳng lẽ ngài ấy đang ám chỉ lễ vật ít ỏi thì đừng hòng xong việc? Nghĩ đến đây, trong lòng họ không khỏi có chút hối hận.
"Chẳng qua chỉ là chút trà mọn mang từ nhà đến đãi khách, hai vị không cần câu nệ." Phong Nghiên Sơ thu hết biểu cảm của bọn họ vào đáy mắt, khóe miệng nhếch lên một nụ cười như có như không.
Một người thấy vậy liền nịnh nọt: "Tiểu nhân tuy không hiểu trà, nhưng trà của đại nhân uống vào quả thực bất phàm. Hôm nay có được khẩu phúc này, đều là nhờ ơn đại nhân." Người còn lại trong lòng nhất thời có chút do dự.
