Vừa bước ra khỏi đại môn Hà gia, Phong Nghiên Sơ đã thoáng thấy Đôn Tử đang lặng lẽ rơi lệ. Thằng bé ngẩng đầu lên hỏi: “Đại nhân, nương và tỷ tỷ ta thật sự đã bệnh chết rồi sao?”
“Ta cũng không rõ.” Trong lòng Phong Nghiên Sơ đã có dự cảm chẳng lành, nhưng làm sao có thể nói ra những lời tàn nhẫn ấy với một đứa trẻ thơ dại?
“Vậy nghĩa là nương và tỷ tỷ ta vẫn còn sống!” Đôi mắt Đôn Tử lập tức sáng bừng lên.
Phong Nghiên Sơ nghe vậy, trong lòng khẽ thở dài: “Ta không biết, nhưng ta hứa sẽ tìm ra chân tướng cho ngươi.” Đó là những người thân duy nhất của Đôn Tử, trước khi có kết quả xác thực, hắn không muốn nói ra những lời gở miệng.
Khi trở về huyện nha, hắn chạm mặt Giang Hành Chu. Thấy Mộ Sơn đang bưng một chiếc hạp trên tay, y nhướng mày: “Chà, xem ra chuyến này thu hoạch khá khẩm nhỉ?”
