Cảnh Hòa đế nhìn đứa cháu trai trước mặt, bất giác nhớ lại những lời than phiền của đệ đệ. Nói cái gì mà nó suốt ngày ở nhà mày mò dược liệu, thậm chí còn muốn mở y quán ngay tại Kinh thành.
Nghĩ đến đây, ngài bèn hỏi: “Trẫm nghe phụ vương ngươi nói, ngươi muốn mở y quán?”
Thẩm Tại Vân gật đầu: “Vâng. Tiểu điệt từ nhỏ thể nhược, lớn lên ở Dược Cốc. Tuy chưa bái sư nhưng cũng học được một thân y thuật. Đã có năng lực này, tự nhiên muốn mở y quán chẩn trị cho bách tính, làm chút việc trong khả năng, cũng không uổng phí sở học của mình.”
Cảnh Hòa đế nghe xong khẽ trầm ngâm, giọng điệu như đang chuyện trò việc nhà: “Phụ vương ngươi lo lắng cũng là lẽ thường, nhưng suy nghĩ này của ngươi cũng không sai. Thân là tông thân hoàng thất mà còn nhớ đến bách tính, đây là chuyện tốt. Ngươi đã có lòng này, vậy thì Hoàng bá đồng ý. Chỉ một điều, sau này hãy an phận ở lại Kinh thành, không được nhắc đến chuyện trở về Dược Cốc nữa. Dù sao phụ vương ngươi cũng đã có tuổi, bớt để ông ấy phải bận lòng.”
Thẩm Tại Vân vốn luôn giữ vẻ mặt đạm mạc, nghe vậy đôi mắt chợt sáng rực, lập tức đứng dậy hành lễ: “Tiểu điệt đa tạ Hoàng bá phụ thành toàn!”
