Túc Vương phủ.
Thế tử Thẩm Tại Vân đang phơi dược tài trong viện. Túc Vương phi vừa bước vào, nhìn thấy cảnh này thì không khỏi khẽ nhíu mày, lập tức dùng khăn tay che mũi, giọng nói mang theo vài phần không vui: “Con giờ đã là Túc Vương thế tử, mấy việc này cứ giao cho hạ nhân làm là được rồi.”
Thấy Mẫu phi đến, Thẩm Tại Vân không lập tức tiến lên nghênh đón mà chỉ đứng từ xa hành lễ. Vẻ mặt hắn hờ hững, tay vẫn tiếp tục sắp xếp dược tài, giọng nói lộ ra vài phần thanh lãnh: “Mẫu phi tới đây làm gì?”
Nhớ tới mục đích chính của lần này, Túc Vương phi liền đổi sang vẻ mặt tươi cười: “Hiện giờ thân thể con đã bình phục, cũng từ Dược Cốc về rồi, xem như là học thành tài. Ta chỉ có mỗi một mình con, đương nhiên hy vọng con được tốt đẹp. Người ta nói thành gia lập nghiệp, chi bằng con cứ thành thân trước đi đã.”
Vừa thấy con trai chẳng màng việc nhập triều mà chỉ loay hoay với đống dược tài này, nàng lại thấy nghẹn ứ trong lòng. Ngặt nỗi bao năm qua hắn luôn ở Dược Cốc, tình cảm giữa hai người không thân thiết như mẹ con nhà thường, nên nàng đành phải nói bóng nói gió.
