"Trời ơi là trời... sao cái số tôi nó khổ thế này..." Mẹ Tào nhìn bóng lưng Lâm Tuyết bỏ đi cùng ánh mắt soi mói của hàng xóm láng giềng, không kìm được mà ngồi bệt xuống đất gào khóc, bà ta hoàn toàn không thể chấp nhận nổi sự thật này.
Mới mấy hôm trước, bà còn đang sống một cuộc đời được cả cái xã Liên Hoa này ngưỡng mộ, con trai thì có tiền đồ, con dâu tương lai lại là người Ma Đô. Thế mà chỉ mấy ngày sau, con trai bị gô cổ vào tù, phạt cả đống tiền, con dâu thì ép thêm sính lễ rồi bỏ đi ngay trước bàn dân thiên hạ, bản thân bà cũng biến thành trò cười cho cả làng cả xã.
Ai mà chấp nhận cho nổi!
Sắc mặt cha Tào cũng khó coi không kém, nhưng nhìn về phía Nhà họ Tần, ông vội túm lấy mẹ Tào mắng: "Câm mồm! Bà khóc to thế lỡ thằng cả nhà họ Tần nó tưởng mình đang trù ẻo nhà nó thì chết, nhà mình không dây vào nổi đâu..."
"Hu hu... ực..." Mẹ Tào nghe thế thì tắt đài, không dám gào to nữa, chỉ dám thút thít đi theo cha Tào về nhà.
