Lúc này.
Bên ngoài Vệ gia, ngay ngã ba đường có một cô gái đang đứng run cầm cập vì lạnh, đó chính là Lâm Tuyết! Cô ta vẫn luôn theo dõi Tần Giang, vừa thấy hắn ra khỏi nhà là vội vàng mặc quần áo lén lút bám theo, tận mắt nhìn nhóm Tần Giang bước vào Vệ gia.
Đứng ở ngã ba, cô ta lẩm bẩm: “Trời giúp mình rồi, chỗ này hẻo lánh ít người qua lại, lát nữa Tần Giang ra mình sẽ có cơ hội sấn tới làm quen. Chỉ cần anh ta có chút ý tứ là hôm nay gạo nấu thành cơm, địa điểm cũng có sẵn ngay đây rồi.” Ánh mắt cô ta liếc về phía mấy căn nhà đất phía trước.
Mặc dù điều kiện ở đó vô cùng tồi tàn và lạnh lẽo!
Nhưng chỉ cần hoàn thành kế hoạch, quyến rũ được Tần Giang, thì dù không có tương lai, cô ta cũng vớ bẫm được một khoản. Còn chuyện không đưa tiền ư? Ha ha...
